Website của Thầy Nguyễn Bá Trình



 

Nắng quái !!!


Trời vào đông

Nắng vàng vẫn bảng lảng!

Gió se se quanh quẩn vỉa hè

Người đi đâu xe cộ nối đuôi nhau

Đông vui thế sao nghe lòng trống vắng

Chẳng tìm ai mà như mong gặp

Không chờ ai sao vẫn thấy nôn nao

 Chiều nay bỗng nhiên ta lại lạc vào

 Một phòng khách chẳng lời mời gọi

 Tiếng nói cười và tiếng hát

 Thị trấn nhỏ bé ấm như một phòng nhạc

 Chiều thứ bảy xôn xao

Phía trên cao mùa đông hé cửa cúi nhìn vào

Với đôi mắt của nhà họa sĩ

Vẽ bức tranh muôn đời trần thế

Tay phóng nhanh nét bút

Kịp thời ghi lại những hình ảnh thoáng qua

Đường mây vụt hiện ra

Vụt tan biến trong từng khoảnh khắc

Hình khối, mầu sắc, đường nét

Chẳng bao giờ siết lại

Có phải họa sĩ thiên nhiên đang mở ra một trường phái mới

Bởi tâm hồn con người không thể trải hết vào khung

Đã là sống

Nào ai giống ai

Nên bức tranh kia vẫn còn dang dở mãi

Dù nắng vàng sắp khép lại phía sau mây

 

Ta mê say sắc thái lạ lùng

Rồi uống cạn những giọt cuối cùng của cơn nắng quái

 Cho đến lúc ắp đầy khoảng tâm hồn trống trải

Ta đi về cả thị trấn chẳng nhìn ra!
ĐANG ONLINE: 2 NGƯỜI