Website của Thầy Nguyễn Bá Trình



 

Mẹ tôi


Thuở nhỏ nhà tôi vốn rất nghèo

Mẹ thường lam lũ chốn gieo neo

Ngày ngày mong mẹ nhìn ra ngõ

Thấy bóng ai qua cũng ngóng theo

 

Có lần níu áo tôi khóc lăn

Mẹ mài dao nhọn cuốn vào khăn

Ngồi im thin thít tôi nhìn mẹ

-Không, mẹ đi bắt ông kẹ mà!

 

Mẹ về bê bết áo bùn dơ

Tay xách gói gì ghê thế cơ

-Gói đầu ông kẹ phải không mẹ?

Mẹ cười hé bao : Ơ! Cua đồng

 

Một lần mẹ về máu dính tay

Bao gì mẹ vác trĩu trên vai

- Mẹ đã giết được tên phù thủy?

Mẹ cười mở bao: A ! dâu rừng

 

Cứ thế ngày ngày tôi lớn lên

Vô tâm bỏ học mãi mê chơi

Mẹ bắt nằm xuống roi vài bận

Đánh con sao mắt mẹ lưng tròng 

 

Lần cuối mẹ đi con ở xa

Khăn sô một dãi vắt ngang chờ

Con về nhận lấy niềm cay đắng

Khóc mẹ một trời mây trắng tang !



 Những mùa lau trắng vương trên tóc

Con học ở mẹ biết bao điều

Cuộc chiến cùng với loài phù thủy

Mình phải làm gì con hiểu

Mẹ ơi
ĐANG ONLINE: 4 NGƯỜI