http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


chuyện kể

chuyện kể sau ngày 20/11

Mặc dầu gia đ́nh tôi đă dời vào thành phố HCM  gần mười năm nay, nhưng tôi vẫn trở về An nhơn mỗi năm hai lần, đó là dịp Tết và ngày Nhà giáo Việt Nam  20/11. Về thăm gia đ́nh đứa con gái đang dạy học ở đây và cũng về để thăm bạn bè đồng nghiệp cũ. Tôi định về trong chuyến bay ngày 15/11 và đă mua vé trước ngày khởi hành đúng một tuần. Thế nhưng trong thời gian chờ ngày bay tôi lại nhận được ba giấy mời của ba nhóm cựu học sinh An nhơn tại thành phố HCM. Cảm ơn các em, thôi hẹn 20/11 năm sau v́ thầy đă mua vé máy bay lỡ rồi. Đành phải vậy thôi.

Vừa đến nhà tối hôm đầu, sáng hôm sau hai vợ chồng tôi chở nhau đi thăm một anh học sinh cũ. Anh Phạm thành Hội là một học sinh cũ của tôi, lại cùng  tuổi với tôi, nghĩa là cùng tuổi dậu  nhưng kém tôi một giáp. Hội năm nay sáu mươi tuổi. Bệnh nặng điều trị  mấy tháng nay nhưng chưa lành hẳn. Gặp Hội tại nhà , hai vợ chồng mừng rỡ. Đang buồn lại nghe Hội báo tin Phan trường Tám vừa mất cách đây ba tháng. Trời đất! Sao không cho thầy biết? Dạ trong thời gian nầy em đau chúi lúi. Ừ hiểu rồi. Phan trường Tám học cùng lớp với Hội. Thuộc nhóm học sinh gồm mươi em, thường  tổ chức gặp mặt thầy tṛ trong những dịp tôi trở về An Nhơn. Mỗi lần gặp mặt, thấy thầy tṛ ai cũng đă lớn tuổi,  có lần tôi đă nói, nửa đùa nửa thật: Các em không được ai đi trước đấy. Chúng em phải đợi ngày đưa thầy rồi mới tính chuyện ra đi nhé. Nhớ đấy.

Thế nhưng Phan trường Tám đă không giữ lời hứa, bỏ thầy mà ra đi đột ngột quá. Lá vàng c̣n ở trên cây, lá xanh rụng xuống…Hôm vợ chồng tôi ra thắp nhang cho người học tṛ cũ, đúng vào dịp lễ cúng nhang một trăm ngày. Trên bàn thờ Trường Tám đang nh́n tôi mỉm  cười. Tôi chảy nước mắt. Cậu đang xin lỗi thầy đấy phải không Tám? Nhẹ nhàng thôi phải không em? Thầy cũng nghĩ thế.  Nhưng nỗi đau mất mát người thân của người ở lại th́ không thể nào nhẹ nhàng được.!!!

Vợ Trường Tám cầm tôi ở lại dùng cơm. Thôi được chị. Chị cứ vào lo công việc lễ lược cho chu tất.  Có dịp tôi sẽ ghé về thăm chị và các cháu.

Vĩnh biệt cậu học tṛ thân yêu, tôi trở lại nhà. Người con gái nói:

-Có một người học tṛ cũ đến thăm ba.

-Có nói tên ǵ không?

-Dạ  chú  Ba. (Tôi tạm dấu tên thật)

Ba nào nhỉ. Tôi lẩm bẩm.

-Dạ chú Ba bán hàng ngoài chợ ấy mà.

-À Ba –Vị.  Ai báo mà cậu ấy biết ḿnh về nhanh vậy nhỉ ?

-Ai mà không biết anh về,vợ tôi nói, trên mạng anh đă thông báo ngày về cho bạn bè rồi mà.

-À đúng rồi. Vợ tôi th́ bao giờ cũng lanh trí hơn tôi.

Ba -Vị cũng cùng một nhóm với Phạm thành Hội. Hồi c̣n học trung học tên là Ba. Ba là học sinh giỏi toán của tôi. Sau bảy lăm Ba đi dạy học, đổi tên là Vị. Không biết v́ lí do ǵ, Ba bị giảm biên. Ba thất nghiệp ra chợ ngồi phụ bán hàng với vợ. Buồn v́ sự nghiệp không nên cơm hồ, Ba đâm ra rượu chè . Có người bạn của cậu kể, nửa đêm nghe tiếng gơ cửa, ra mở th́ thấy Ba nhào vào nhà rồi nằm bẹp xuống nền, chỉ nói được mấy tiếng: Tao đến thăm vợ chồng tụi bây. Nói xong ngủ kh́. Biết Ba say nên bạn phải lấy xe chở về nhà. Nói năng th́ tiếng được tiếng mất. Lễ nghĩa cũng đủ, mà không phép không  tắc cũng quá. Mà thôi những người bất đắc chí, thương th́ có, ai trách.

-Con nói với chú ấy sao?

-Dạ ba đi thăm bạn bè chưa về. Con gái tôi kể: Chú ấy nói: Không tin, rồi bước nhanh vào nhà định lên gác, nhưng rồi quay lại nói: Thôi. Chú ấy bước ra xe miệng c̣n lẩm bẩm: Không tin.

Tôi nh́n con gái hỏi:

-Chú ấy nói không tin là sao.

Con gái tôi cười:

-Chú ấy nói, ba bận tâm làm ǵ

Nói vậy nhưng suốt chiều hôm đó  ḷng tôi vẫn cứ băn khoăn, cậu ấy nói Không tin. Cậu ấy không tin vào điều ǵ nhỉ.

Sáng hôm sau vợ chồng tôi đến thăm nhà một nữ giáo viên dạy cùng trường hồi trước. Thôi th́ nên giấu tên mà gọi là chị X cho tiện. Chị X lâu ngày gặp vơ chồng tôi mừng rỡ, cuống quưt. Vào nhà, vào nhà. Ui chà lâu ngày quá. Chị chạy thẳng vào buồng miệng nói: Để ḿnh vào gọi ông xă ḿnh.

Đi ngang qua cửa pḥng mà chị X  đứng trong đó, thấy có một người đàn ông đang nằm, đó là ông xă của chị X.  Dù lớn tuổi nhưng năm ngoái gặp anh thấy anh  vẫn  c̣n khỏe và minh mẫn, nghe nói anh ấy đang giữ chức chủ tịch ǵ đó,  hội người cao tuổi, hay hội khuyến học ǵ ǵ đó, cái hội thường dành cho người  nghỉ hưu, đă mấy năm nay.  Đi qua khỏi cửa pḥng, vợ chồng tôi đứng đợi chị X. Nghe chị rầm ŕ to nhỏ với chồng. Thấy hơi lâu tôi gọi vọng vào: Thôi chị X, anh mệt th́ để anh nằm nghỉ, nói chuyện với chị cho vui cũng đươc.

Chị X bước ra vẻ không tự nhiên, chị nói: -Anh ấy mệt.

Mệt th́ đúng thôi. Chừng ấy tuổi mà c̣n làm việc được là quá giỏi rồi.

Nói chuyện với chị X được một hai phút th́ chị X lại có khách. Khách cũng là một học sinh cũ của tôi. Trước đây giữ chức vụ lớn ở huyện, không biết nay đă về hưu chưa.

Người khách  chào và bắt tay tôi vui vẻ.

-Thầy vẫn khỏe?

-Cảm ơn cũng được được. Tôi cười và người khách cũng cười.

Người khách  hỏi chủ nhà :

-Có anh Y ở nhà không chị X.

-Dạ anh đang ở trong pḥng.

Người khách lớn tiếng gọi giọng bông đùa:

-Anh Y ơi, làm ǵ cả đêm mà giờ nầy c̣n ngủ. Dậy bàn chút việc nầy coi.

Từ cửa pḥng ông Y chồng chị X bước ra mặt mày tươi tỉnh, không có chút ǵ mỏi mệt. Y nhanh nhẹn bước đến bắt tay vị khách, nói:

-Anh ngồi đây tôi xuống lấy nước uống. Ông Y quay sang tôi cười, cái cười không biểu lộ một thứ t́nh cảm nào và hỏi: Hai vợ chồng ra chơi được mấy ngày? Xong  ông Y  thoăn thoắt xuống bếp. Giây lát  ông  bưng khay nước lên, tôi đứng dậy chào mọi người. Chị X mời mọc:

- Sao nước bưng ra rồi mà không nán lại uống một miếng.

-Thôi được chị chúng tôi không khát.

Ra xe tôi nói với vợ:

-Chúng ta đến chợ một lát.

-Anh định mua ǵ?

-Không. Vào chợ t́m cậu học tṛ tên Ba. Anh dă hiểu ư nghĩa chữ không tin mà cậu ấy nói rồi.

-Do đâu mà anh hiểu?

-Qua thái độ của ông Y vừa rồi.

Không giải thích ǵ thêm, tôi chỉ nói với vợ mà như nói với chính ḿnh:

-Sống đừng bao giờ vô t́nh trước một tấm ḷng ai đó đă dành cho ḿnh.

 

 

  An Nhơn    20/11/2017

NBT


 

 

 

 

 

 

 


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media