http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Viết ngắn về ngày 20 tháng 11

Hôm nay một nhóm cựu  học sinh  trường Trung học phổ thông An nhơn số 1 thuộc niên khóa 75-78 tổ chức buổi gặp mặt thầy cô giáo cũ nhân ngày 20 tháng 11 năm 2017. Ba mươi chín năm đă trôi qua. Gặp lại những cô cậu học sinh bé nhỏ năm nào  giờ đây có người đă là ông nội, ông ngoại. Thầy c̣n nhớ em không? Ờ ờ không thể nào nhớ được. Em là  Văn, là Ái là.. là …đây. Ờ ờ nhớ ra rồi. Giờ em đang làm ǵ ? Dạ em đă nghỉ hưu. Con cái thế nào em, có đứa nào đi làm chưa ? Có đứa nào lập gia đ́nh chưa ?...Những câu hỏi đại để như thế. Rồi tay bắt mặt mừng

Thật là cảm động. Thầy trên bảy mươi, học tṛ trên sáu mươi. Đấy là điều đáng quư,  đáng trân trọng. Đừng nghĩ là thời gian  chỉ có tàn phá mà phải thấy được rằng thời gian đă làm cho những điều xem ra b́nh thường bỗng trở nên quí giá. Có nhận ra điều ấy mới thấy ư nghĩa cuộc sống, mới thấy những ngày ta sống hôm nay nó đẹp đẽ  đáng quư như thế nào.

Trong lúc thầy tṛ nói cười vui vẻ, nhắc lại những kỷ niệm xưa làm tôi nhớ lại những ngày hướng dẫn học sinh đi lao động. Hồi đó ngoài những giờ học trên lớp, thầy tṛ phải tham gia những đợt lao động, không phải lao động nhẹ nhàng mang tính giáo dục mà lao động nặng, lao động thực sự để làm nên của cải, như gánh đá xây dập thủy lợi, lao động phá rừng trồng cây công nghiệp... Một h́nh thức tận dụng sức lực học sinh trong vấn đề phát triển kinh tế. Chủ trương đó đúng sai tôi không bàn đây, điều tôi muốn nhắc đến là  chính nó đă để lại cho thầy tṛ chúng tôi những kỷ niệm khó quên. Và âu đó cũng là bài học để cho các em dạy dỗ con cái họ bây giờ về tấm gương  nổ lực vượt khó mà cha mẹ chúng đă chịu đựng  để chúng  có được điều tốt đẹp như ngày hôm nay.

Với tôi lại c̣n một ư nghĩa tích cực hơn thế nữa. Tôi là giáo viên dạy toán nhưng tâm hồn lại mang một chút lăng mạn của văn chương. Cho dù hoàn cảnh nào tôi cũng lạc quan, bất cứ t́nh trạng nào, có nhiều khi cay đắng đến khôn lường, tôi vẩn viết ra được  những vần điệu đầy tính lăng mạn, yêu người yêu cuộc sống. Có lẽ đó là đặc điểm mà chỉ tôi mới nhận ra nó ở tôi. (Và v́ thế chỉ có tôi mới yêu được con người đó của tôi.) Những bài thơ nho nhỏ tôi viết ra qua những ngày tháng dạy dỗ và  lao động vất vả ấy,  một thời tôi đă xem nó như những hạt cát có mầu sắc đẹp đẽ, nâng niu ngắm nghía một lúc rồi bỏ rơi nó trong kư ức. Bẳng quên  một thời gian dài gần bốn mươi năm, v́ chuyện cơm áo gạo tiên, măi đấu tranh với cuộc sống vốn không dễ dàng ǵ với một người có hoàn cảnh như tôi. Và hôm nay tôi đă bất ngờ. Thời gian như một con trai đă vô t́nh ngậm được những hạt cát tôi đă từng ném sâu vào kư ức ấy. Giờ nầy, mở miệng con trai thời gian ra, tôi chợt thấy những viên ngọc xinh đẹp. Dĩ nhiên nó chỉ là những viên ngọc đối với tâm hồn tôi. Với người khác th́ nó chẳng có ư nghĩa ǵ. Bỡi v́ những viên ngọc đó đă tỏa sáng soi rọi một vùng kư ức đẹp đẽ của một thời trai trẻ trong tôi.

Buổi hội ngộ hôm nay có những khuôn mặt của các em tôi từng là giáo viên chủ nhiệm và từng hướng dẫn các em đi lao đông năm nào, làm tôi nhớ lại những bài thơ ḿnh đă viết và đă từng xem nó như những hạt cát bị bỏ quên trong kư ức ấy.

Chỉ ghi  hai bài  để ai ghé thăm trang web nầy có dịp  nhớ lại năm tháng cũ.

 

 

Gánh cát ở băi Tân An

 

Nắng chiều lên băi Tân An

Nước nghiêng bóng tháp sóng vàng long lanh

Huỳnh Kim mấy ngọn dừa xanh

Khói xa in bóng kinh thành Triều sơ

Dấu chân em vẫn chưa mờ

Những chiều gánh cát bên bờ Tân An

 

 

Gánh đá xây đập Tháp Măo

 

Khóm tre nghiêng bóng bên cầu

Đường về Tháp Măo lần đầu thấy xa

Nhớ em gánh đá hôm nào

Gió nghiêng vành nón len vào tóc mai

Vai gầy đá có thương vai?

Sao nghe trĩu nặng đường dài bước nghiêng

Quê hương nào phải t́nh riêng

Mồ hôi em đổ xây niềm mơ chung

Mai ngày nước tưới đầy đồng

Cắn đôi hạt lúa ngọt nồng t́nh em

 

 

 

Cảm ơn con trai thời gian đă làm tṛn chức năng Ngậm  cát nhả ngọc của ḿnh,

dù ngọc và cát nầy cũng chỉ  là giá trị đối với người viết thôi

 

Anh nhơn ngày 19 tháng 11 năm 2017

NBT


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media