http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Viên kẹo hoá thạch ( Truyện ngắn )

 

Viên  kẹo hóa thạch

 

-Anh M, coi vậy mà anh cũng ghê đấy chứ.

Hai vợ chồng tôi đang ăn cơm trưa đột nhiên vợ tôi dừng đũa nh́n tôi nói. Tôi ngạc nhiên:

-Anh  làm chuyện ǵ mà ghê? 

Vợ tôi bỉu môi:

-Đừng giả bộ. Làm như anh chưa từng tặng cho ai đó  một viên kẹo đồng không bằng.

 Tôi hoảng nh́n vợ :

-Đừng nói bậy, tôi làm ǵ hại đến ai?

Vợ tôi chợt bật cười:

-Kẹo mà để dành được trên ba mươi năm th́ nó hóa thạch, không th́ cũng hóa thành đồng. Chứ kẹo bằng đường th́ làm sao giữ được. Tôi nói vậy có đúng không.

Tôi chợt hiểu ra và thấy nhẹ nhơm. Cái nhẹ nhơm trước hết do nỗi lo lắng được vơi  đi  bởi  nét mặt vợ tôi đă có chút hài hước, không có cái vẻ căng thẳng như khi mới bắt đầu câu chuyện. Và  nhẹ nhơm hơn  nữa là biết vợ tôi không có ư định nói tôi đă làm ǵ đó phương hại đến ai. Chuyện ân oán ở đời cũng trớ trêu lắm. Biết đâu ḿnh đă làm điều ǵ đó chỉ vô t́nh nhưng lại gây thiệt hại cho người khác. Nhưng điều nầy đă không xẩy ra.

 

                                                                  *

 

Có một dịp, trong mấy ngày cận tết tôi nhận được một phong thư từ một tỉnh lẻ gởi đến. Người gởi: Hoàng thị X. X là ai? Chưa đọc thư tôi không thể nào đoán được. Trong đời tôi biết bao Hoàng thị X đă đi qua. Nào là bạn học thuở nhỏ, lớn lên th́ bạn đồng nghiệp, học tṛ cũ…Nhưng nhất thiết không phải là bồ. Tôi chỉ có duy nhất một người đàn bà là vợ tôi. Mà vợ tôi trước đây cũng không phải bồ của tôi. Nghĩa là trước sau tôi vẫn là người đàn ông khá đặc biệt: Có vợ nhưng chưa biết bồ là ǵ. Đọc thư xong tôi mới tá hỏa. Thư của cô hàng xóm của ba mươi năm về trước gửi cho tôi.

 Nói về cô hàng xóm th́ không biết bao nhiêu văn thơ nhạc kịch đă nói đến. Vậy th́ kể về mối t́nh của cô hàng xóm e rằng nhàm và nhạt, nhưng thôi, cứ kể. Bởi có cô hàng xóm nào giống cô hàng xóm nào đâu. Và mối t́nh đậm nhạt th́ như tranh vẽ, cùng những mầu sắc ấy nhưng cường độ sáng tối, có bức nào giống bức nào đâu.

Cô hàng xóm ấy là X. X là con thầy giáo cấp ba của tôi, và X lại là học sinh của tôi.              Vậy là mối thân t́nh của chúng tôi được  ràng buộc bởi hai bận dây. Nhưng đến lúc đứt th́ vẫn cứ đứt. Bởi những bận dây ấy đối với X được bện bằng  t́nh yêu c̣n đối với tôi là bằng t́nh bạn chân thành. Trong thư X đă thố lộ rằng X yêu tôi say đắm từ thuở học tṛ. X không trách ǵ tôi cả  bởi X biết  t́nh cảm của tôi dành cho cô là loại t́nh cảm nào. X nhắc lại một kỷ niệm. Hồi đó tôi có tặng X một viên kẹo bạc hà. Và X đă gói ghém cẩn thận giữ ǵn viên kẹo ấy cho đến tận bây giờ. Mỗi lần nhớ anh quá, X kể, em định đem viên kẹo ra ăn. Ăn để cảm nhận cái hương vị ngọt ngào mà anh đă cho em từ thuở em c̣n là con gái. Nhưng không dám ăn. Bởi ăn là mất hết, em chẳng c̣n giữ một chút ǵ của anh cho ḿnh cả. Ăn viên kẹo có nghĩa là em sẽ mất anh hoàn toàn. Nhưng thực tế em đă mất anh từ lâu rồi. Phải không anh?

Cuối thư X nói rằng  X kể như vậy không phải để níu kéo t́nh cảm của tôi, mà chỉ cảm thấy rằng không thể không nói ra với anh trước khi nhắm mắt xuôi tay, c̣n để làm ǵ th́ em không nghĩ là để làm ǵ cả.

Câu chuyện X kể làm tôi đau ḷng. Một viên kẹo được  giữ trên ba mươi năm! Mà hoàn cảnh sống trong giai đoạn ấy th́ không dễ ǵ. Trong đó trên hai mươi năm, X cũng như tất cả người dân Việt Nam trải qua một cuộc chiến tàn khốc. Giữ mạng sống cho ḿnh đă khó nói chi đến giữ một viên kẹo. Tiếp đó trên mười năm đói kém xiêu bạt đi t́m cái ăn. C̣n tâm trạng nào mà giữ khư khư trong ḿnh một viên kẹo. Chưa kể ba mươi năm, con người phải trải qua bao nhiêu nắng mưa lụt băo,  tai họa của đất trời! Món nợ t́nh ấy tôi không thể nào trả nổi. Vậy th́ viết thư trả lời cho X sao đây. Nói dối rằng tôi cũng yêu X nhưng do hoàn cảnh? Nói dối vậy để làm ǵ. C̣n nói thẳng rằng hồi đó tôi không hề yêu X chỉ xem X như con Thúy em gái tôi và cũng là bạn của X? Nói vậy để làm ǵ khi X đă biết rơ. Tôi im lặng xem như thư của X không tới tay tôi.

 

-Anh tin có người vẫn giư được một viên kẹo đến ba mươi năm à? Nếu tin được vậy cũng là điều may cho anh. Cứ sống bằng ảo tưởng đôi khi cũng hay. Thực tế toàn là chuyện chán phèo thôi anh ạ. Mà tôi thấy anh tin thực đấy.

Tôi biết vợ tôi đă biết rơ câu chuyện, mà trong đó tôi cũng chẳng có lỗi ǵ nên hỏi:

-Sao em biết anh tin thực?

-Thi bài thơ của anh đấy. Nàng đọc bài thơ của tôi:

Nhận được thư mà nghĩ chẳng ra

Đọc qua bỗng nhớ hóa ra là…

Chuyện trẻ con nhắc chi tới đầu bạc

T́nh một bước cũng ngh́n trùng cách xa!

 

Đúng đó là bài thơ của tôi viết khi nhận được thư của X. Tôi viết nhưng không gởi cho X. Tôi kẹp nó với lá thư của X rồi dằn dưới chồng sách báo. Vợ tôi sao đó đă thấy được. Một trong những cái vụng lớn nhất của tôi là cách  muốn dấu vợ một điều ǵ. Cũng may, những điều tôi dấu không có ǵ quan trọng. Thường chỉ không muốn cho cô ấy biết những chuyện vặt vănh dễ gây hiểu lầm  mà thôi.

-Anh đă trả lời cô ấy thế nào?

-Anh không trả lời.

-Vậy là dở

-Theo em anh phải trả lời sao?

-Khuyên cô ấy đừng sống với hoài niệm. Nên nghĩ đến thực tế. Mà anh cũng sai. Anh viết câu: T́nh một bước cũng ngh́n trùng cách xa. Như chính anh cũng than thở tiếc nuối đấy! Anh sẽ làm cho cô ấy hiểu lầm mà sinh ra càng đau khổ. Anh biết không?

Tôi làm thinh không nói ǵ. Vợ tôi vốn là người tinh tế. Nhưng X đă nói rằng cô ấy nhắc đến chuyện xưa không v́ mục đích nào cả. Chỉ để giải bày một tâm sự để có người chia sẻ, thế thôi. Việc làm ấy có ǵ sai?

Tôi nói:

-Khi viết mấy câu ấy, ư anh  cũng nghĩ cho kẹo là việc làm trẻ con. Giờ ai cũng có gia đ́nh với những trách nhiệm trên vai, đừng tiếc nuối.

- Vậy th́ được rồi, chỉ sợ cô ấy hiểu lầm. Thôi cho qua, đă vậy th́ anh cũng đừng hồi âm nữa. C̣n chuyện em nhặt được lá thư của cô X nào đó và bài thơ của anh, chỉ vô t́nh thôi.Em  không có ư lục lọi ǵ đâu. Mà  sao anh không cất cho kín ở một nơi nào đó, lại kẹp trong tạp chí VN.  Anh không biết em đang đọc tạp chí đó sao?

-Có rất nhiều người đàn ông giấu thiên hạ việc xấu của ḿnh rất giỏi, nhưng không giấu vợ được điều ǵ cả.Vua Gia Long  mà cũng sợ mưu mẹo  của đám đàn bà trong hậu cung  c̣n hơn sợ mưu mẹo của giặc ngoài mặt trận nữa kia!

Vợ tôi cười:

-Anh nghĩ em cũng ghê gớm vậy hả? Không đâu. Rồi vợ tôi lại hỏi:

-Vậy th́ cô ấy lấy chồng trước khi anh lập gia đ́nh hay sau vậy?

-Anh không nhớ. H́nh như trước th́ phải. Anh đi nhận nhiệm sở ba năm th́ gặp em. Lần về phép đầu tiên, đă nghe cô ấy có chồng rồi.

-Vậy c̣n than văn nỗi ǵ. Lấy chồng tức nhiên cô ấy đă chấp nhận. Không ít th́ nhiều hai người cũng có yêu nhau. Nếu không, sao có thể sống với nhau đến ngần ấy năm mà không đổ vỡ. Em nói vậy đúng không?  Thường người ta ăn ở với nhau thế nào cũng có những cái không hợp nhau rồi sinh ra những va chạm. Những lúc như thế người đàn bà thường hay nghĩ về mối t́nh đầu của ḿnh, không những đàn bà mà đàn ông đôi khi  cũng thế. Bao giờ cũng cho người yêu đầu đời của ḿnh là tốt nhất là hoàn hảo nhất. Từ đó mới đâm ra nuối tiếc. Than thân trách phận. Những người như vậy không thực tế đâu.

Tôi gật đầu không nói ǵ.    

                                                                *

 

Vậy là tôi lại được gặp X trong một buổi dự lễ kỷ niệm ngày thành lập trường. Tôi đến dự với tư cách là giáo viên cũ c̣n X là học sinh cũ. Tôi không ngờ X già và gầy đi nhiều. X cho biết hiện giờ ḿnh là phó giám đốc điều hành của một công ty, mà chồng cô là giám đốc.

-Em bận rộn lắm anh à. V́ công ty là của  nhà ḿnh, nên ngoài hai buổi làm việc tám tiếng ở công ty, tối về phải kết toán sổ sách đến 12 giờ đêm mới nghỉ được. Anh thấy em gầy và già lắm phải không?

Tôi làm thinh. X nói :

-Cách đây hai năm em có gởi cho anh một lá thư, anh có nhận được không, sao không thấy trả lời?

Tôi thấy ḿnh không thể nói dối, nên gật đầu:

-Có. Anh có nhận được.

-Vậy sao không trả lời em?

-Không có thư trả lời em, có nghĩa là anh trả lời rồi đấy.

-Anh lúc nào cũng triết lí. Nhưng em cũng hiểu ư anh nói ǵ rồi. Chị ở nhà vẫn khỏe chứ anh?

-Vâng, Y vẫn khỏe.

Tôi cũng hiểu câu hỏi thăm của X ngoài chuyện thăm hỏi b́nh thường nó cũng có một ẩn ư ǵ.

Sau đó trong câu chuyện hai chúng tôi không đá động ǵ đến lá thư X gởi cho tôi và cũng không nhắc lại những kỷ niệm hồi nhỏ. Tôi hỏi thăm t́nh h́nh gia đ́nh của X. Ba của X cũng là thầy của tôi đă mất sáu năm trước đây. X có hai con đều du học ở Mỹ. Công ty của vợ chồng X đang làm ăn phát đạt. Vậy là hai vợ chồng X đang thực sự hạnh phúc mới chung lưng đấu cật để xây dựng được một gia đ́nh thành đạt như vây. Tôi nhớ lại câu nói của vợ tôi. Có lẽ nàng hoàn toàn đúng.

Nh́n vẻ mặt xác xơ của X tôi cố giữ không biểu lộ sự xót xa , tôi nói với X:

-X à. Giờ con cái đă thành đạt cả rồi. Công ty gia đ́nh em cũng ổn định. Anh nghĩ em nên quan tâm về sức khỏe của ḿnh hơn một chút. Tiền bạc là cần thiết, nhưng ở tuổi chúng ta áp lực của đồng tiền không c̣n nặng nữa mà sức khỏe mới quan trọng.

Tôi kể cho X nghe chuyện về người bạn của tôi. Nhà anh ấy mua bán đường mía.Đường của ánh có thị trường tiêu thụ gần khắp các tỉnh miền Trung. Không biết nhân viên ở đâu mà mỗi khi tôi đên chơi, thấy anh ta đang cho đường vào các túi nhỏ. Miệng th́ nói chuyện với bạn  tay anh th́ thoăn thoát xúc đường vào bao. Những bao đường chât đầy quanh anh làm tôi liên tưởng đến những công sự chất đầy những bao cát chống đạn thời chiến tranh. Tôi nói đùa:

-Mai mốt anh chết đi, không cần phải xây lăng mộ. Anh chỉ cần chất đầy những bao đường cát trắng tinh quanh anh tạo nên một cái tháp đường thật đẹp chưa ai có. Và như thế anh sẽ có được một cái chết thật ngọt ngào đấy anh bạn ạ.

 Ba năm sau anh ấy mất v́ biến chứng của bệnh đái tháo đường. Tôi đến thắp nhang ở mộ anh. Tất nhiên người nhà không đặt thi thể anh  trong tháp đường như tôi gợi ư  với anh trước đây mà xây cho anh một một ṭa lăng mộ thật hoành tráng. Mà thực ra  đó cũng là chất đường được biến dạng.  Đứng trước mộ anh tôi tự hỏi,  nếu có linh hồn, khi nghĩ đến năm tháng ḿnh đă sống, không biết  anh ấy cảm thấy cái chết của ḿnh ngọt ngào hay cay đắng.

Nghe xong câu chuyện X lấy tay dụi mắt và nói:

-Gặp em sao anh kể chuyện cay độc vậy?

-Anh xin lỗi. Nhưng nếu lần sau gặp lại em với dáng vẻ như thế nầy th́ anh cũng sẽ kể lại câu chuyện hôm nay cho em nghe thêm một lần nữa.

Tôi và X đang nói chuyện th́ một đám bạn của tôi ùa đến. X vội vă từ giă tôi. Trước khi X trở về vị trí dành cho những cựu học sinh của trường, nàng lấy trong xách tay ra một chiếc hộp bọc vải nhung mầu đỏ, cỡ bằng ba ngón tay giống như hộp  người ta đựng nữ trang vậy. X nói:

-Em có món quà nầy tặng anh. Nói xong nàng nh́n tôi một cái nh́n đẫm ướt rồi vội vàng đi ngay.

 

                                                                      *

-Mầy vừa nói chuyện với ai vậy M?

Một thằng bạn hỏi tôi về X.

-Một học sinh cũ của ḿnh đồng thời  là con của thầy giáo ḿnh.

-Gặp thầy cũ mà xúc động đến rơi nước mắt vậy hả. Chắc ngoài t́nh thầy tṛ hai người cũng có quan hệ t́nh cảm với nhau một thời có phải không? Một thằng bạn khác hỏi.

Tôi trả lời qua loa:

-Không có đâu. Cô ấy đang kể về cái chết của ba cô ấy. Hồi c̣n đi học tôi là một học sinh yêu của thầy. Cô bảo ba cô vẫn thường nhắc đến đứa học tṛ ngoan học giỏi năm nào của ḿnh. Và cô ấy đă chảy nước mắt.

Chúng tôi lại ḥa vào cuộc chuyện tṛ vui vẻ. Những câu thăm hỏi sau mọt thời gian khá dài bạn bè xa cách.

                                                                          *

Sau những nghi thức của ngày lễ kỷ niệm thành lập trường là buổi liên hoan thân mật được tổ chức ngay trong sân trường.

Đợi lúc mọi người ḥa ḿnh vào những bàn tiệc tôi lén vào một góc vắng mở  hộp tặng vật mà X đă trao cho tôi. Tôi cứ nghĩ có thể có một cái ǵ đó có giá trị vật chất khá lớn . Tôi có cơ sở để nghĩ như vậy giữa một xă hội mà mọi thứ quà tặng đều được đánh giá trên giá trị vật chất của nó. Lại nữa tôi là một giáo viên nghèo trong lúc X là phó giám đốc của một công ty thành đạt. Lâu ngày gặp nhau th́ tặng bạn thân một món quà giá trị cả chục triệu đồng là chuyện b́nh thường.

Nhưng tôi đă đoán sai. Quà tặng là một cái ǵ đó không định dạng được h́nh thù. Nó được gói trong một lớp giấy bóng đă nhầu nát và lăm nhăm  nhiều lỗ thủng như bị kiến hay gián đục. Hai đầu được vặn xoắn . Nhờn nhợt một chất deo dẻo đen đủi. Tôi  hiểu đó là cái ǵ. Tôi đậy  nắp hộp quà tặng bỏ vào túi áo vet tông và định đi t́m X. Nhưng giữa bao nhiêu học sinh cũ của ḿnh tôi không thể đi hỏi riêng một ḿnh X. Tôi bèn chạy vội trở lại bàn tiệc của ḿnh, rót một li bia thật đầy rồi  đến các dăy bàn dành cho cựu học sinh, giao lưu với các em. Hết bàn nầy đến bàn khác. Tôi vẫn chưa t́m thấy X.  Tôi hơi lảo đảo, v́ tửu lượng rất kém. Sức của tôi chỉ chừng bốn năm  li là cùng.. Nhưng tôi đă uống ở mỗi bàn một li và  đă đi qua gần bảy tám bàn. Đến bàn cuối cùng tôi vẫn không thấy X.

 Thấy tôi chao đảo, một cựu học  sinh đến quàng vai tôi và nói:

-Để em rước li nầy cho thầy.

Nhưng tôi đă giật lại li bia trên tay cậu học sinh và nói:

-Thầy chưa say đâu em.

Nói xong tôi nốc một hơi cạn sạch rồi đưa chiếc li không lên cao, miệng phều phào :

-Các em ơi! Một trăm phần trăm nhé.

Lúc đó tôi không c̣n nhận ra ǵ nữa. Lần đầu tiên trong đời tôi thực sự say.


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media