http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Truyện ngắn: Sóng không ngừng vỗ ( tt)

Sau khi ra trường, tôi ít về nhà. Cả sau nầy khi có vợ con và làm ăn xa tôi cũng không muốn về thăm quê. Tôi có cảm giác như ở đó không có ǵ thích thú đối với tôi nữa. Nếu có về chăng cũng là v́ trách nhiệm, cha mẹ tôi c̣n ở quê. Có nhiều khi đến hai ba năm tôi không về, v́ nghĩ rằng cha mẹ đă có người anh trai lo lắng. Một lần  cha tôi viết thư vào giục tôi đưa cháu nội về cho ông bà thăm kẻo ông bà nhớ. Tôi mang vợ con về. Nhưng tôi chẳng để ư chi đến việc nhà. Tôi đi quanh quẩn khắp vườn, nh́n khu đất hoang đầy những bụi hoa dại từng cho tôi những lăng hoa trong ngày cưới của tôi và Ngọc Ánh. Tôi nh́n cây bần quân  mà nó từng cho tôi những quả chín mọng làm quà cưới của tôi với cô bé hàng xóm. Cũng là sau nầy, có một lần nào đó tôi về thăm nhà, chị tôi kể Ngọc Ánh có về thăm ngôi vườn cũ ( lúc ấy đă bán cho người khác). Ngọc Ánh vào thăm chị tôi và nói: Hồi trước em rất muốn làm dâu nhà chị nhưng lại không có duyên.

Với Ngọc Ánh th́ tôi chỉ có chừng đó. Chừng đó nhưng phải chăng cũng là tất cả.

*

Sau khi đă gặp mặt đầy đủ bạn bè và đă thăm các khu du lịch ở Phan Thiết, theo đề nghị của vợ chồng Hoàng, chiều nay vợ chồng tôi ăn bữa cơm thân mật với vợ chồng Hoàng tại nhà. Ngày mai chúng tôi trở về thành phố trong chuyến xe sớm.

Tôi và Hoàng uống nước và nói chuyện trên chiếc bàn đặt ngay trong pḥng ăn. Cạnh đấy Ánh đang lui hui bếp núc. Vợ tôi th́ tranh thủ chạy ra chợ xép gần nhà mua thứ ǵ đó. Chuyện bạn bè với bao nhiêu tâm sự th́ chúng tôi đă nói hết rồi. Bây giờ tôi và Hoàng lại nói qua chuyện thơ văn. Tôi bắt đầu đề tài nầy:

-Ḿnh có đọc một số bài thơ và bài b́nh của Ánh Hoàng mà không biết là của cậu.

-Ừ, lúc rảnh rỗi cũng bày ra viết lách cho vui vậy thôi.

-Cậu đă cho xuất bản tập thơ nào chưa?

-Thơ bữa nay ai mua mà in sách. Chỉ đưa lên mạng bạn bè đọc cho vui thôi.

-Ḿnh thích nhất là bài thơ Nơi sinh của tôi, cậu đăng trên một trang web văn chương. C̣n bài b́nh về mấy câu ca dao: Trèo lên cây bưởi hái hoa… của cậu có nhiều chỗ ḿnh chưa nhất trí.

Hoàng nói:

-Đưa lên lâu rồi ḿnh không nhớ. Cậu không nhất trí những điểm nào nói ḿnh nghe thử.

- Để ḿnh đọc lại mấy câu ca dao ấy rồi nói mấy ư. Chỉ nói theo ư của ḿnh thôi chứ không phải theo sách giáo khoa đâu nhé.  Tôi đọc bài ca dao:

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân

Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc

Em có chồng rồi, anh tiếc lắm thay!

Ba đồng một mớ trầu cay

Sao anh chẳng hỏi những ngày c̣n không

Bây giờ em đă có chồng   

Như chim vào lồng như cá cắn câu

Cá cắn câu biết đâu mà gỡ

Chim vào lồng biết thuở nào ra.

Tôi đọc xong, Hoàng nh́n tôi chờ xem tôi giải thích không đồng ư chỗ nào.

-Theo như cậu phân tích, tôi chậm răi nói, th́ bài nầy có ư nói về một mối t́nh trắc trở. Dù không biết lí do trắc trở v́ sao, nhưng cả người con trai lẫn người con gái đều không vượt qua được sự trắc trở ấy nên đă  nuối tiếc.

Hoàng gật đầu. Tôi nói tiếp.

- Ḿnh không nghĩ vậy.

Hoàng chăm nh́n tôi để chờ nghe cách lí giải của tôi.

-Đúng là cả người con trai lẫn người con gái đều nuối tiếc cho cuộc t́nh của họ bị tan vỡ. Nhưng sự tan vỡ nầy không gây nên bởi một lí do khách quan mà cả hai đă không vượt qua như cậu phân tích. Mà ḿnh nghĩ lí do chính là ở người con trai.

Hoàng nh́n tôi, vẻ như ṭ ṃ muốn biết một điều ǵ đó. Trong lúc tôi tiếp tục:

-Do vậy mà sự nuối tiếc của mỗi người nằm trong hai tâm trạng khác nhau. Người con trai nuối tiếc trong nỗi ân hận. C̣n người con gái nuối tiếc trong tâm trạng hờn trách.

-Hay! Cậu phân tích tiếp cho ḿnh nghe đi.

-Ở đây người con trai tự trách ḿnh đă vô t́nh để bỏ qua đi một t́nh yêu đẹp đẽ mà người con gái đă dành cho ḿnh. Cậu nghe nầy:

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân…

Rơ ràng người con trai đang đi t́m cho ḿnh một t́nh yêu. Nhưng chưa yêu được ai.  Nào chỉ là những hoa bưởi, hoa cà... Nhưng khi anh ta t́m được người ḿnh vừa ư: Nụ tầm xuân! Và khi anh có ư định hái nụ tầm xuân th́ đă muộn mất rồi: Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc. Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay. Có phải người con trai  tiếc quay quắt v́ đă bỏ phí thời gian để lỡ mất đi cơ hội.

Hoàng gật đầu mấy cái, không nói ǵ. Ngọc Ánh từ bếp nấu chợt nh́n ngoảnh lại phía hai người. H́nh như vợ Hoàng cũng đang lắng nghe lời b́nh trong cuộc trao đổi văn chương giữa hai người bạn.

Hoàng gật đầu mấy cái rồi bảo: Cậu nói tiếp đi.

Tôi vẫn cái giọng nghề nghiệp của ḿnh, tiếp tục b́nh giảng đoạn cuối của bài ca dao trữ t́nh:

-Khi người con trai tỏ bày sự tiếc nuối:

Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc

Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay

th́ người con gái mới đem ḷng trách móc. Rằng em không hề chọn lựa, không đ̣i hỏi.  Đến với em chỉ cần có t́nh yêu là đủ. Đơn giản vậy sao anh không đến:

Ba đồng một mớ trầu cay

Sao anh chẳng hỏi những ngày c̣n không.

Ḿnh nghĩ phía sau câu ca dao nầy không phải là dấu hỏi mà là một dấu chấm than.

Bây giờ anh nói với em điều đó để làm ǵ, khi anh đă biết rằng:

Bây giờ em đă có chồng

Như chim vào lồng như cá cắn câu.

Hai câu nầy thể hiện sự tiếc nuối th́ ít mà sự hờn trách th́ nhiều.  Sau khi đọc hai câu đó ḿnh tưởng chừng như người con gái c̣n nghẹn ngào nói thêm mấy tiếng: Anh biết không, em đă mong chờ anh biết bao lâu. Anh thật là độc ác.

Một sự tiếc nuối đạt đến tột cùng gần như tuyệt vọng. Biết nói với người con trai điều ǵ nữa đây. Trách nhau để làm chi. Và người con gái chỉ biết ngậm ngùi tự nói với chính ḿnh:

Cá cắn câu biết đâu mà gỡ

Chim vào lồng biết thuở nào ra.

Hoàng vẫn làm thinh như đang thả hồn vào đâu đó.

Tôi lên tiếng:

-Ḿnh hút một điếu thuốc được chứ. Chị Hoàng có khó chịu v́ mùi thuốc lá không.

Ngọc Ánh vẫn cặm cụi bên chiếc ḷ, Ánh nói:

-Không sao, anh Trung cứ hút đi.

Tôi lục túi t́m chiếc quẹt ga nhưng không có, tôi đă bỏ quên đâu đó. Tôi đến bếp mồi thuốc.

-Chị Hoàng cho tôi mồi điếu thuốc nghe.

Ngọc Ánh xích ra một bên nhường lối để tôi lại gần chiếc bếp ga đang phun lửa chiên nấu món ǵ đó. Ngọc Ánh nh́n tôi cười. Tôi chợt thấy đôi mắt Ngọc Ánh đỏ hoe ràn rụa  nước mắt.

Tôi nói: Có khách đến nhà chị Hoàng vất vả quá.

Ngọc Ánh mỉm cười nói không sao, một giọt mỡ nóng bỏng vừa bắn vào mắt.

Sáng hôm sau chúng tôi tạm biệt vợ chồng Hoàng về Sài G̣n.

Từ giă thành phố Phan Thiết. Xe từ từ chuyển bánh. Sau lưng tôi tiếng sóng không ngừng vỗ.

 

Sài G̣n những ngày đầu mùa mưa, tháng 6/ 2015.


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media