http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Truyện ngắn: Ngôi nhà mơ ước

    Ngôi nhà mơ ước

 

    Người đàn bà đang ngồi chăm chuốt móng tay trong pḥng trang điểm th́ nghe tiếng cô gái giúp việc gọi từ ngoài pḥng khách:

-Cô ơi ra xem chương tŕnh Ngôi nhà mơ ước, đang chiếu trên truyền h́nh, hay lắm.

 Người được cô gái gọi ra xem truyền h́nh là một thiếu phụ trẻ, chắc chưa tới bốn mươi, có nhan sắc khá mặn mà, mới đến ở trong ngôi biệt thự nầy một năm nay. Ngôi biệt thự được một người đàn ông mua lại cho thiếu phụ trẻ ở.

Chung quanh khối phố người ta đồn rằng đấy là vợ bé của một đại gia nào đó.

 Nghe gọi thiếu phụ dừng tay bước ra pḥng khách.

  Trên màn h́nh, biên tập viên chương tŕnh giới thiệu hoàn cảnh gia đ́nh của người đàn ông sắp được chương tŕnh tặng ngôi nhà.

  Nếu không được anh biên tập chương tŕnh giới thiệu th́ mới nh́n qua người xem cũng khó đoán được tưổi tác của người đàn ông, bởi cái dáng ốm o bệnh hoạn của người ấy. Một cô bé chừng trên dưới mười tuổi, đứng thập tḥ bên cạnh. Đó là hai cha con anh Tân có gia đ́nh đang ở vùng cao thuộc một huyện miền núi mà đọc địa danh lên ít ai h́nh dung ra cái huyện nầy, nghèo giàu như thế nào, mức sống của người dân ở đó ra sao. Anh Tân năm nay bốn mươi ba tuổi, đau cột sống do bị cây ngă đè nhằm, cách đây đă hơn ba năm. Sau khi ra viện một thời gian vợ anh bỏ nhà ra đi. Cột sống chưa khôi phục hoàn toàn, anh sợ con gái  phải bỏ học nửa chừng nên không quản bệnh tật anh lăn lộn với đất đá để kiếm tiền nuôi con. Trong lúc anh biên tập đang nói về hoàn cảnh của anh Tân th́ trên màn h́nh giới thiệu về ngôi nhà mà vợ chồng và con gái anh đă từng sống trước lúc anh bị tai nạn. Một cái lán phên tre nứa, lợp tranh săng. Được dựng dưới một cây tổ đĩa trong khu rẫy của vợ chồng anh. Ống kính quay vào bên trong. Một chiếc giường tre có lẽ là chỗ nằm của hai vợ chồng anh được kéo kín bằng một tấm vải hoa. Ánh sáng đèn chiếu soi vào phần bếp. Mấy thứ soong chảo linh tinh mắc trên vách nứa. Cái bếp đun củi nguội lạnh có con mèo mun nằm co bên cạnh. Bị chói ánh đèn của máy quay nên con mèo vươn vai đứng dậy bỏ đi. Anh biên tập với giọng đầy cảm xúc đă nói qua về người đàn bà tội lỗi và hoàn cảnh gia đ́nh anh Tân trong thời gian sau khi vợ anh Tân bỏ đi:

 Anh Tân nằm viện gần sáu tháng, th́ bệnh viện cho về nhà. Sức khỏe c̣n yếu anh chưa làm được ǵ nên vợ anh phải ở nhà chăm sóc cho anh. Cả hai vợ chồng không ai đi làm, gia đ́nh lâm vào cảnh cùng túng. Bao nhiêu tiền hai vợ chồng tích góp được đă chi dùng vào việc chạy chữa thuốc men cho anh.

 

   Giữa lúc những lon gạo cuối cùng trong cái xô nhựa đă đem ra nấu, một buổi trưa bé Oanh con gái của anh Tân đi học về th́ không thấy cha mẹ. Cô bé thấy đă trưa mà bếp núc vẫn lạnh ngắt, bé hốt hoảng tưởng cha ḿnh có chuyện ǵ nên mẹ đă đưa cha đến bệnh viện săn sóc, Oanh tức tốc đạp xe đến bệnh viện. Không có, Oanh lại đạp xe lên rẫy. Từ sáng đến giờ mẹ không lên đây. Anh Tân nói với con.

 

  Tối đó mẹ bé Oanh không về nhà. Sáng hôm sau cũng không thấy trở lại.Vợ anh đi biền biệt cho đến hôm nay. Từ đó ngày ngày anh phải có mặt trên rẫy với những công việc vất vả. Vẫn bằng âm giọng đầy xúc cảm anh biên tập nói: Sau mỗi lần cố sức làm việc như lật một viên đá hay vác một khúc cây anh đă Tân đă chảy nước mắt. Anh Tân đă chảy nước mắt bởi cả hai nỗi đau. Nỗi đau thân xác và cả nỗi đau trong ḷng. Biết được hoàn cảnh của anh Tân, cảm thông với nỗi thống khổ của cha con anh, chương tŕnh Ngôi nhà mơ ước đă đă tặng cho hai cha con anh Tân một ngôi nhà. Dù không khang trang lắm nhưng cũng giúp anh có được nơi ăn chốn ở vững chăi trong những ngày mưa gió sắp tới. Cháu Oanh có được một góc học tập …

  Trên màn h́nh một căn nhà cấp bốn lợp ngói, tường vách quét vôi mầu xanh xinh xắn hiện ra. Đây là góc học tập của cháu Oanh. Một chiếc bàn vuông và một chiếc ghế được đặt bên một cửa sổ hướng ra khu vườn cây trái xanh mát. Đây sẽ là pḥng ngủ của vợ chồng anh Tân, nếu chị Tân sau một quyết định bồng bột đă suy nghĩ lại và trở về với chồng con. Anh biên tập nói như vậy. Một cái buồng ngủ nho nhỏ hiện ra. Một chiếc giường gỗ mầu vàng tía trải chiếc chiếu hoa mới, cùng với hai cái gối sắp ngay ngắn ở đầu giường. Giọng anh biên tập trầm ấm: Con người ta ai cũng có phút lầm lỗi. Nhất định tấm ḷng của một người mẹ và người vợ trong chị Tân đến một lúc nào đó sẽ thức tỉnh chị. Nhất định chị sẽ trở về với chồng con. Và với chiếc tổ ấm nhỏ nhoi nhưng đầy ắp t́nh người nầy chắc chắn chị Tân sẽ t́m lại được hạnh phúc bên chồng bên con, và chị sẽ t́m lại được sự cảm thông của bạn bè, bà con. Bởi sống ở đời ai mà không một lần lầm lỡ. Điều đáng quư là ta biết nhận ra điều lầm lỡ để quay về làm một con người tốt đẹp mà có thể từ trước đến nay ta chưa bao giờ làm được.

 Anh biên tập viên quay về phía anh Tân hỏi:

-Nếu chị Tân quay về th́ t́nh cảm của anh sẽ dành cho chị là như thế nào?

-Tôi sẵn sàng tha thứ hết mọi lỗi lầm của cô ấy. Tôi rất mong cô ấy sớm trở về để con Oanh có mẹ.

Đúng là như vậy rồi. Anh Tân quả là người chồng có tấm ḷng trung hậu. Không có lỗi lầm nào mà khi con người ta biết hối căi lại không đáng được tha thứ. Phải không anh Tân. C̣n cháu th́ sao? Anh biên tập quay qua bé Oanh con của anh Tân hỏi:

-Cháu có mong muốn mẹ cháu trở về không?

Cô bé lau nước mắt trả lời:

-Dạ cháu rất mong mẹ cháu trở về…

Chợt người đàn bà đứng dậy bước đến tắt ti-vi một cái rụp.

-Chương tŕnh đang hay vậy sao cô không để coi đă cô. Tội con bé ghê. Nghe nó nói mà con muốn chảy nước mắt luôn. Cô gái giúp việc nói.

 Người đàn bà quay lui. Th́ ra  cô gái giúp việc từ năy giờ vẫn đứng xem ti-vi sau lưng ḿnh. Người đàn bà gắt:

-Mầy định xem ti-vi suốt cả buổi sao? Công việc đă xong chưa mà nhàn nhă dữ vậy?

-Dạ xong cả rồi cô ạ. Ông không ở nhà nên con không phải lo bữa ăn cho ông như mọi hôm nữa.

Nói xong cô gái chạy xuống bếp. H́nh như cô ta c̣n cảm thấy tiếc v́ không được coi hết chương tŕnh.

Người đàn bà đứng dậy đi theo sau cô gái giúp việc xuống nhà bếp. Miệng lẩm bẩm:

-Ngôi nhà mơ ước! Ta đâu có mơ ước một ngôi nhà bằng cái hộp quẹt như vậy.

 

                                                                      *

 

Dù muốn dù không th́ buổi truyền h́nh Ngôi nhà mơ ước trên ti-vi vào sáng qua cũng làm người đàn bà trẻ nghĩ ngợi về những ǵ đă qua. Ả nghĩ nếu không có buổi truyền h́nh đó th́ ả cũng chẳng nghĩ ngợi làm ǵ. Có ǵ mà phải nghĩ kia chứ? Cái căn nhà gạch mà mọi người cho là ngôi nhà mơ ước kia đâu phải là ngôi nhà ả mơ ước, mà bảo ả quay về. Ngôi nhà mà ả mơ ước là ngôi nhà ả đang ở đây nầy. Ả đă có cái mà ḿnh đă mơ ước từ nhỏ. Vậy th́ c̣n đi t́m cái ǵ nữa mà bảo phải quay trở về cái hộp quẹt đó. Về đấy để tiếp tục sinh con đẻ cái. Về đấy để trở thành một cái que diêm cùng với một đống các que diêm khác được sắp sít sao không chỗ cựa quậy trong một cái hộp ngột ngạt ấy sao. Chỉ tưởng tượng ra thế đă thấy ớn lên tận cổ rồi. C̣n nói chuyện trở về với chồng? Không chồng nầy th́ chồng khác. 'Vợ chồng như áo cởi ra là rồi'. Trở về để làm tôi đ̣i phục vụ cho một thằng đàn ông vẹo cột sống chẳng làm nên tích sự ǵ th́ về để làm ǵ. Ở đời, hễ người nầy mất th́ người kia được. Đằng nào cũng phải một người chịu thiệt. Trời bắt ai người nấy chịu. Vậy thôi. Nếu ḿnh mà nằm xuống như anh ta, liệu anh ta có chung thủy với ḿnh trọn đời không? Khó tin lắm. C̣n nói trở về với con gái ư? Có mẹ mà chẳng giúp được ǵ cho con th́ coi cũng như không có mẹ. Để t́m cách gởi về cho con Oanh một ít tiền, nó muốn ăn học hay làm ǵ th́ làm. Về mà chết đói cả chùm th́ tốt nhất đừng có về.

 

                                                                       *

 

   Người đàn bà đi xuống bếp kiểm soát công việc xem người giúp việc đă làm đâu vào đấy cả chưa. Nó bảo với ả rằng nó đă làm xong nhưng ả không tin. Ả biết tính nó mê xem ti-vi lắm. Trong nhà nầy nó chỉ sợ một ḿnh ông chủ thôi. Có ông ở nhà th́ công việc nó làm đâu vào đó. Khi ông có công việc đi xa th́ nó chểnh mảng. Như sáng nay chẳng hạn, nếu ả không phát hiện sớm nó xem ti-vi sau lưng ḿnh th́ có lẽ con nhỏ sẽ xem suốt buổi. Thái độ của người giúp việc chỉ sợ ông chủ mà không sợ bà chủ cũng đă làm cho ả khó chịu. Ả muốn chứng tỏ ḿnh là bà chủ của cái cơ ngơi nầy nhưng nhiều lần nó chưa tỏ thái độ ǵ ra mặt, tất nhiên nó đâu dám, nhưng qua cung cách làm việc và ánh mắt của nó cũng khiến ả thấy có cái ǵ đó nó chưa thực sự nể trọng ḿnh như một bà chủ có quyền uy. Ả đang có ư định cho nó nghỉ việc nhưng chưa t́m ra người thay thế,  cái chính là ông chủ nhà nầy lại muốn giữ nó lại trong nhà. Dù sao th́ ả là người mới đến ngôi nhà nầy chưa được bao lâu. Tính ra cũng mới hơn một năm. Nên ả nghĩ mọi chuyện cứ để từ từ. Rồi ả sẽ có cách trị không phải chỉ người giúp việc mà cả ông chủ, dù không biết trong ḷng ông đă thực sự coi ả là vợ chưa. Nhất định ả sẽ có cách buộc ông phải coi ả là vợ chính thức, là bà chủ chính thức của cái cơ ngơi nầy. Ả biết ḿnh đang có những lợi thế nào và ả cũng biết người đàn ông đă đưa ả về ở cái ngôi nhà nầy đang có những nhược điểm nào. Ả đang khai thác.

 

                                                                                   *

 

Người đàn bà trẻ đẹp ấy ngồi trong chiếc phô-tơi của pḥng khách ngôi biệt thự nh́n ra. Ả chờ người đàn ông chủ ngôi nhà trở về sau chuyến công tác dài ngày. Đáng lí ra theo lịch công tác ông ấy nói th́ ông ấy đă về nhà từ tối hôm kia. Nhưng ông đă điện về bảo phải nán lại hai hôm nữa v́ việc chưa xong. Người đàn ông chỉ hơn ả đúng hai mươi tuổi. Sự chênh lệch tuổi tác như thế với ả không phải là quá lớn trong thời buổi bây giờ. Ông ấy năm nay ở tuổi lục tuần nhưng c̣n phong độ và hào nhoáng. Ra đường mà cặp bên cạnh ông ấy nhất là lúc cả hai cùng trên chiếc xe con bóng loáng bước xuống th́ chẳng có ǵ phải ngượng ngùng xấu hổ cả. Tuổi nhỏ th́  nhà nhỏ. Tuổi có lớn, nhà mới lớn. Đó là luật bù trừ.Với cái mốt bây giờ không khéo ả và ông ấy  lại được xem là cặp trời sinh nữa là đằng khác. Ả nghĩ vậy. Cái mà người đàn bà nầy đang bức xúc trong ḷng không phải tuổi tác, mà cũng không phải là mối bận tâm về những ǵ ả xem trên ti-vi trong chương tŕnh Ngôi nhà mơ ước, chiếu lại vào sáng hôm qua. Cho dù nó có chiếu đi chiếu lại và ả phải xem nó đến chục lần cũng chẳng có ǵ làm ả phải bận tâm. Nếu bận tâm th́ ả đă không đến ở với người đàn ông trong ngôi nhà nầy.

  Ả ta nghĩ lại, lỗi không phải hoàn toàn do ḿnh. Cũng không phải do người đàn ông nầy. Tay đàn ông nào chẳng thế. Có tiền tỉ trong tay th́ chuyện mèo mỡ với gái được xem như một tṛ chơi đầy hấp dẫn của giới thượng lưu. Chuyện ông giám đốc Hốt gạ gẫm với nhân viên trẻ đẹp như ḿnh cũng là chuyện thường t́nh. Lúc đầu ả thấy ông Hốt đùa cợt với ḿnh, ả cũng thấy thích thích. Ả nghĩ được một giám đốc cỡ như ông Hốt chú ư cũng là điều hănh diện. Ḿnh cũng có một cái ǵ đó hơn đám nhân viên trẻ trong công ty, ông ta mới chú ư đến ḿnh chứ. Có mấy con trẻ măng sao ông ta không đùa cợt. Hơn nữa đùa cợt với nhau cho vui một chút th́ có sao đâu. Ả đem sự hănh diện nầy ra nói với chồng, ư là muốn chứng tỏ cho chồng thấy ḿnh cũng  là người đàn bà cao giá, chứ không phải là một nhân viên xoàng xĩnh trong công ty. Không ngờ chồng ả lại lấy đó làm khó chịu. Sau lại sinh ra ghen tuông. Nói cho đúng, nếu biết vậy th́ ả không nói ra với chồng ả làm ǵ. Cho đến một hôm, Tân chồng ả vô t́nh thấy ông Hốt đi xe con với ả, không nhớ lúc đó ông Hốt làm sao đấy mà ả cười đến ngả cả người vào ông ta khiến ông ta lạng cả tay lái. Cũng xui, lúc đó Tân đang đi xe máy trên đoạn đường ấy. Mà biết đâu đó cũng là cái hên, có một không hai trong đời ả. Chính sự việc nầy đă gây nên sự lục đục giữa hai vợ chồng ả. Tân buộc ả phải bỏ việc.  Không có cách nào khác ả đành phải nghe theo. Tân trút hết vốn liếng vào mua một cái rẫy làm cà phê. Tân nói ngọt có ư dỗ dành ả: Ḿnh chỉ làm một cái lán thôi, vốn liếng tấp vào cây cà phê. Vài năm ḿnh sẽ gây dựng nên nhà cửa cơ ngơi. Chứ với đồng lương hàng tháng ở công ty ông Hốt, suốt đời ḿnh vẫn không có ǵ cả. Trong ḷng ả cũng biết  đó là cách Tân muốn cách li ả với lăo Hốt. Lên đây một thời gian, ả không quen với việc vườn rẫy quá vất vả. Cây cà phê chưa thu hoạch được th́ vốn liếng cũng đă cạn. Ả quyết định đi buôn cà phê hột. Đă nhàn hạ lại có tiền. Bám vào cái rẫy th́ chỉ chết đói. Tân chồng ả nghe theo. Thế rồi  lăo Hốt đúng là con bướm già thính mùi hoa dại. Ả ở đâu và làm ǵ lăo cũng biết. Vậy là lúc nào ả về phố, giao cà phê cho ai, quán nào lăo đều biết tỏng. Cuối cùng lăo chọn  quán cà phê Bướm Nâu làm nơi ả và lăo gặp gỡ. Và ả khám phá ra đây chỉ là quán cà phê trá h́nh. Mỗi tháng một lần ả gặp lăo ở đó. Cuối cùng th́ lăo đề nghị thẳng: Em về ở với anh, anh sẽ tặng cho em một ngôi biệt thự. Em mặc sức ăn chơi thong thả khỏi phải làm lụng ǵ cả.

Thiếu phụ trẻ đẹp thấy tăm cá nên buông câu:

-C̣n vợ anh th́ sao?

-Anh sẽ li dị vợ. Em cũng biết anh có đến mấy cái biệt thự, anh sẽ chia cho bà ấy một ngôi. Thế là đôi đường ổn thỏa.

-Nhưng lâu mau anh mới li dị với chị ấy.

- Nếu em chịu theo anh th́ anh làm ngay thôi.

Chính vào thời gian nầy th́ người chồng của ả bị tai nạn găy cột sống. Ả không chịu đựng nổi sự cay nghiệt của cuộc sống. Đă túng thiếu lại c̣n phải săn sóc người chồng bệnh tật. Vậy là thiếu phụ xinh đẹp nầy 'vù' luôn.

 Thế mà ả về ở với lăo đă hơn một năm rồi vẫn chưa nghe lăo ta nói ǵ về chuyện li dị vợ. Nhiều lần ả thấy không yên tâm nên đă thúc giục lăo. Nhưng lăo chỉ cười: Chầm chậm một chút có sao đâu. Em ở đây một năm rồi mà có ai làm ǵ em đâu. Em hăy soi ḿnh trong gương đi. Từ một con đàn bà đen đủi trên rừng rú, giờ đă biến thành một bà mệnh phụ sang trọng quư phái. Trắng trẻo thơm như múi mít ướt. Em c̣n đ̣i hỏi ǵ hơn nữa chứ.

 Mà sự thực cũng đúng thế. Ả soi gương thấy ḿnh trẻ đẹp hẳn ra. Đă bắt đầu có cái dáng vẻ của một mệnh phụ.

 Thế nhưng ngày nào lăo chưa li dị vợ là ngày đó ả không yên tâm. Không biết chuyện ǵ sẽ xẩy ra đây. Cả cái ngôi biệt thự nầy cũng chưa chắc đă thuộc về ả. Ả tính. Dịp nầy lăo đi công tác về nhất định ả sẽ đặt vấn đề nấy lại với lăo. Ḿnh phải cương quyết lên mới được. Ả tự nhủ vậy. Nếu lần nầy mà lăo cũng lần lữa th́ ả sẽ có cách khác. Trong bụng con nhện nào mà không có tơ để giăng lưới bắt mồi! Ḿnh sẽ âm thầm ngừng uống thuốc ngừa thai. Việc nầy cũng không khó, dù rằng thuốc ngừa vẫn tự tay lăo phát vào mỗi tối. Nhưng ḿnh sẽ lừa viên thuốc xuống dưới lưỡi rồi ực một ngụm nước, thế là xong. Ả sẽ đẻ cho ông ta một sợi xích! Không có sợi tơ nào mà chắc hơn thế nữa. Con mồi sẽ hết đường vùng vẫy.  

 

                                                                *

 

    Bà mệnh phụ trẻ đẹp (ả đă nghĩ như thế về ḿnh) đang ngồi nghĩ ngợi trong pḥng khách của ngôi biệt thự sang trọng th́ có tiếng c̣i xe ngoài cổng. Chiếc xe con Innova mầu trắng xám đă dừng ngoài cổng. Lăo Hốt đă về. Ả  gọi con bé giúp việc ra mở cổng. Ả cũng chạy ra sân đón lăo Hốt. Chiếc xe sang trọng tiến vào sân. Ả đưa tay vẫy vẫy chào như đón chào một người thân yêu nhất trên đời lâu ngày trở lại. Cánh cửa xe hé mở. Ả như chết sững. Người trên xe bước xuống không phải là ông Hốt mà là một người đàn bà đứng tuổi. Người đàn bà mới xuống xe không ăn mặc sang trọng, không son phấn ḷe loẹt nhưng có cái phong cách của một con người giàu sang. Đầu người đàn bà để trần, dù ở xa nhưng ả vẫn thấy được vài sợi tóc bạc trên mớ tóc bối gọn.  Bà ấy từng bước tiến vào cửa chính của pḥng khách nơi ả đang đứng. Ả cảm thấy lúng túng chen một chút sợ hăi. Ả tự trấn an ḿnh: Dù bà ta là ai đi nữa th́ đấy cũng là một bà già tuổi cũng xấp xỉ lục tuần. Trong tay bà ta có thể có tất cả nhưng lại đang thiếu hai cái để thể hiện sức mạnh của người đàn bà: Tuổi trẻ và sắc đẹp. Trong ḷng th́ nghĩ vậy nhưng ả vẫn thụt lùi một bước như để nhường lối đi cho người đàn bà kia bước vào pḥng khách. Đến trước mặt thiếu phụ, người đàn bà dừng lại, nh́n thẳng vào mặt ả hỏi: Cô có phải tên Kỳ không?

Ả hơi gật đầu. Cái gật đầu do phản xạ, chứ thực t́nh trong ḷng ả không dám nhận ḿnh tên là Kỳ.

Người đàn bà nói giọng nhỏ nhẹ nhưng nội dung th́ như ra lệnh:

-Vào trong nhà nói chuyện.

Người đàn bà ngồi xuống phô-tơi, chỉ tay lên chiếc ghế c̣n lại ra dấu bảo thiếu phụ ngồi xuống đó. Cái cảm giác ḿnh là kẻ chiến thắng bởi đang nắm trong tay những bửu bối mà loại đàn bà tranh chồng thường sử dụng, bỗng tiêu tan đâu hết trong ả. Thiếu phụ ngồi xuống ghế. Vẫn im lặng. Từ năy giờ ả chưa mở miệng nói ra một câu nào. Người đàn bà nh́n quanh pḥng một lượt như thử t́m kiếm một cái ǵ đó trên vách tường. Mắt bà chợt dừng lại trên một tấm ảnh phụ nữ bán thân được lồng khung treo ngay ngắn phía trên cửa sổ mắc rèm hoa mầu xanh nhạt. Rồi bà nh́n vào mắt thiếu phụ như để so sánh thử coi tấm h́nh treo trên vách tường có giống với thiếu phụ ngồi trước mặt ḿnh không. Rồi bà gật gật đầu. Người đàn bà đứng tuổi tiếp tục quan sát. H́nh như không t́m ra được cái ǵ đáng chú ư hơn ngoài vài bức tranh phong cảnh. Bà quay lại nói với thiếu phụ:

-Thực ra tôi biết chồng tôi và cô đă lén lút ăn ở với nhau tại ngôi nhà nầy đă mấy tháng nay.  Không phải tôi đồng ư để chồng ḿnh làm như vậy, mà cũng không phải tôi là kẻ lép vế để chồng muốn làm ǵ th́ làm. Chỉ v́ tôi không muốn làm ồn ào lên như những kẻ đánh ghen khác.

Trong lúc người đàn bà đứng tuổi nói th́ ả vẫn im như cái nhíp. Không tỏ ra cự nự hay phản đối một lời nào. Người đàn bà nói tiếp:

-Tôi im lặng như vậy là để nghĩ cách giải quyết vấn đề tận gốc mà vẫn giữ được giềng mối gia đ́nh. Tôi đă t́m hiểu và biết cô là ai. Ở đâu và có hoàn cảnh như thế nào.

Ả định đứng dậy nhưng người đàn bà nói:

-Cô cứ ngồi xuống đó nghe tôi nói đă. Có ǵ không đúng đợi tôi nói xong rồi lên tiếng. Tôi biết rằng nếu tôi làm to chuyện nầy ra th́ chỉ trong ṿng ba mươi phút là cô phải ra khỏi cái nhà nầy. Nhưng tôi không làm cách đó không phải tôi là con người tốt đâu. Không có người đàn bà nào chứng tỏ ḿnh tốt trong trường hợp nầy cả. Trong trường hợp nầy chỉ có người khôn và người dại thôi. Cô cũng biết là nếu tôi làm rùm beng lên, th́ tôi đuổi được cô ra khỏi ngôi nhà nầy. Nhưng tôi lại không đuổi được cô ra khỏi đầu óc ông ấy. Tôi th́ muốn đuổi cô ra khỏi chính cái đầu óc của ông ấy thôi. Nếu tôi tỏ ra hung hăn trong việc đánh ghen th́ giỏi lắm là tôi chỉ chiếm được thân xác và gia tài của ông ấy mà không thể chiếm được trái tim của chồng ḿnh. Cô hiểu tôi nói ǵ rồi chứ. Tôi muốn ông ấy tự nhận ra những sai lầm của ḿnh để thay đổi. Để quay lại với tôi bằng một t́nh cảm tự nguyện.

Ả vẫn ngồi làm thinh. H́nh như những ǵ bà ấy nói khiến ả phải chú ư lắng nghe như một sự ṭ ṃ hơn là nỗi hậm hực. Người đàn bà nói tiếp:

-Cô xem chương tŕnh Ngôi nhà mơ ước  chiếu trên ti-vi hôm qua rồi chứ ǵ. Cháu Thanh giúp việc gọi cô lên xem phải không?

Đến giờ th́ ả chuyển từ nỗi kinh ngạc đến sợ hăi. Trong lúc người đàn bà nói tiếp:

-Cô có biết chương tŕnh ấy do ai tài trợ không? Chính tôi đấy. Tôi muốn giúp đỡ một gia đ́nh đang cơn khó khăn, đồng thời tôi cũng cho chồng tôi và ngay cả cô thấy được cái sai trái, cái thiếu đạo đức trong việc làm của ḿnh để quay về với con đường đúng đắn.

Mặt ả bỗng nhiên như mặt cái tượng được đúc bằng sáp trắng. Người đàn bà nói tiếp:

-Cô tưởng ông ấy đi công tác mấy hôm này sao. Không phải đâu, tôi đă buộc ông ấy phải ở lại cùng tôi để xem chương tŕnh nầy. Và ông ấy đă chảy nước mắt khi đứa con gái của cô khóc và nói rất mong được mẹ trở về. Cô biết không.

 Người đàn bà đứng dậy, vẫn thứ giọng ôn tồn:

-Cô hăy về nhà với chồng con đi. Ngôi nhà mơ ước của cô là ở đó. Không phải là ngôi biệt thự nầy đâu.

Nói xong người đàn bà bước ra khỏi cửa. Trước khi lên xe bà ta gọi người giúp việc đến và dặn:

-Sau khi cô ấy ra khỏi nhà cháu hăy khóa chặt cổng lại. Thời buổi bây giờ loạn lắm.

 

 

 

 

 

Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media