http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Trích đoạn Hồi kư Châu Âu

5- Vài kỷ niệm đáng nhớ và những  cảm xúc trong những ngày ở Paris

*Sáng sớm đi dạo trên các con hẻm ở phố Paris:

Cái thú vị của cuộc hành tŕnh nầy là ban ngày chúng tôi tham quan các địa đểm ở trung tâm Paris, ban đêm chúng tôi lại nghỉ ở một khách sạn khá xa trung tâm. Nhờ vậy mà ngoài những vẻ hoành tráng tân kỳ của Kinh đô ánh sáng chúng tôi c̣n cảm nhận được vẻ  thơ mộng ở những khu vườn, những lối đi quanh co thật yên tĩnh xa trung tâm Paris.

Do thay đổi múi giờ nên chúng tôi khó ngủ. Nhất là ở tuổi già nữa. V́ thế cứ khoảng ba giờ sáng ( giờ địa phương, tức là khoảng 8h sáng ở VN) chúng tôi đă thức dậy.

- Chúng ta đi dạo quanh đây một ṿng đi anh. Vợ tôi đề nghị.

 -Em mặc áo cho thật ấm đấy, trong Fb báo thời tiết 8 độ C, ra ngoài không chịu nổi đâu. Mỗi người chúng tôi mặc hai lớp áo ấm. Mang tất lên tận gối, trùm khăn len lên đầu. Ở VN, trước khi đi vợ tôi đă theo dơi nhiệt độ ở các nước Châu Âu rất kỷ, nên chuyện áo ấm th́ khỏi lo. Và con gái tôi cũng đă chuẩn bị rất chu tát. Khẩu hiệu của nó là: Thà thừa chứ nhất định không để thiếu. V́ vậy khi lên máy bay hai vợ chồng chúng tôi kéo lếch thếch hai chiếc va li to tổ bố đến nổi trong đoàn ai cũng cười. V́ ngoài áo quần ra, trong đó không biết bao nhiêu là thức ăn. Ḿ ổ, ḿ gói, bánh quy mặn, bánh quy lạt, phó mát, sữa…  Trân trưởng đoàn nói đùa:

-Ông bà tính định cư ở Pháp luôn hay sao vậy.

-Ừ tôi sẽ xin tỵ nạn mấy đứa cháu tại Pháp. Ở nhà chúng quậy quá chịu không nổi.

Cả đoàn cùng cười.

Dù đă mặc thật ấm nhưng khi mở cửa khách sạn chúng tôi cũng rùng ḿnh. Trời quá lạnh. Đèn đường  sáng trưng. Xe đă bắt đầu có vài chiếc chạy. Chúng tôi không ra đường lớn mà rẽ vào một con hẻm. Hai bên hẻm cây cối um tùm. Ánh sáng từ những bóng đèn ngoài  đường lớn chiếu  xuyên qua những ṿm cây tạo nên những vệt sáng loang lỗ trên mặt đường tràn  ngập lá rụng. Paris đang mùa thu. Cảnh vật chung quanh  như mờ đi trong cái giá lạnh của sương sớm . Chúng tôi đi sát vào nhau cho ấm và bước những bước bách bộ thong thả. Nhà hai bên con hẻm trông thật cổ kính, ẩn hiện  dưới những tán lá.  Trong không gian yên tĩnh, cái lạnh như đang tỏa ra từ mỗi thân cây, mỗi viên đá trên đường đi. Sao mà giống mùa đông ở Huế thế nầy. Vợ tôi nói. Đúng vậy. Giống mùa đông ở Huế thật. Chúng tôi nhớ lại, hồi chúng tôi mới quen nhau, có một đêm Noel ở Huế trới không mưa nhưng thật lạnh. Chúng  tôi đă đi bên nhau dưới những tán cây trên con đường nhỏ dẫn đến nhà thờ Phú cam. Nên bước đi mà h́nh như trong tai tôi vẫn nghe văng vẵng tiếng chuông nhà thờ của thuở xa xưa nào.  Chúng tôi dừng lại trước cổng một ngôi nhà nhỏ và xinh xắn ch́m sâu trong khu vườn đầy cây cối. Ôi đẹp quá. Tôi hỏi đùa: Có phải nhà monsieur Vincent trước kia ở đây không nhỉ. Chúng tôi dừng lại thật lâu ngắm ngôi nhà. Rồi chợt nghĩ, nếu cảnh sát bắt gặp chúng tôi thập tḥ trước nhà người ta thế nầy,  liệu họ có nghi ḿnh là kẻ gian không nhỉ. Chúng tôi lại không biết tiếng` nước ngoài th́ làm sao mà giải thích? Chúng tôi vội bước đi. Một ngôi nhà có ghi chữ vendue, có nghĩa là bán. Tôi đùa: Chúng ta mua ngôi nhà nầy sang đây ở tuổi già chắc thú vị đấy. Vợ tôi nói:

-Không, ở đây nhớ mấy đứa cháu và bạn bè lắm.

- Không phải ngày nào em cũng gặp bạn bè đó sao. Thời buổi nầy đâu c̣n vấn đề gần nhà xa cửa ngơ nữa. Có thể thăm hỏi chuyện tṛ với nhau mà không cần phải t́m đến nhà.

- Dù sao th́ ngồi chuyện tṛ bên nhau  cũng thích hơn. Nói như anh vậy th́ anh uống bia và cụng li với ai?

-  Ḿnh cứ để lon bia một bên, sau khi post cho bạn mấy từ một hai ba dzô th́ ḿnh lại uống một hớp.

Chúng tôi cùng cười và  quên đi cái lạnh.

 Trời đă sáng và xe cộ bắt đầu di lại nhiều. Nói về xe cộ, ở Pháp hầu hết phương tiện đi lại là xe con. Họa hoằn lắm mới thấy một chiếc mô tô phân khối lớn phóng như bay để theo kịp các làn ô tô, để khỏi gây trở ngại. Xe đạp th́ hầu như không có. Nếu có  chẳng qua là  các tay thể thao. Hoạc đó là cái thú của một số người. Ngược lại, ở Hà lan th́ hầu như mọi người đều đi xe đạp. Tôi sẽ bàn chuyện nầy, khi nói về đất nước đầy những chuyện lạ đời nầy sau.

Trở về khách sạn vẫn c̣n sớm. Vợ tôi tranh thủ  post  cho con gái:

- Ba me vừa đi bộ về.  Buổi sáng  Paris trời rất đẹp và lạnh, nhưng me vẫn chịu được.

Rồi bà post cho người bạn gái học cùng  lớp thời trung học,  một câu nói đùa, báo tin rằng chúng tôi vẫn chưa t́m ra nhà của ông bà Vincent cùng hai người con của ông bà ấy. Đó là cô  Hélènne và cậu Pierre. Mà giờ nầy nếu những nhân vật trong sách giáo khoa Pháp văn kia có thực, th́ bọn họ đă bằng hoặc lớn hơn tuổi chúng tôi. C̣n  monsieur Vincent cùng madame Vincent cũng đă trên một trăm tuổi cả rồi.

Khi post những ḍng nầy vợ tôi muốn nhắc nhở những kỷ niệm của tuổi học tṛ với bạn bè, mà thuở ấy chẳng ai ngờ có lúc chúng tôi lại được đặt chân lên xứ sở của những tác phẩm văn chương lăng mạn nầy

xin mời các bạn đọc toàn tập ở mục truyện ngắn (cột thứ tư)

 


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media