http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Tiếng gù của con chim cu

Tiếng gù của con chim cu

Có lẽ ai cũng thích nghe tiếng chim hót. Nghe tiếng  hót thánh thót, líu lo, ḷng ta bỗng thấy nhẹ nhàng vui vui. Ngay cả tiếng  chích chích của  chim sẻ cũng vui tai. Đó là  âm nhạc thiên nhiên mà đất trời ban tặng. Chuyện con người ta thích nghe chim hót là điều tốt đẹp chẳng có ǵ đáng nói. Cái đáng nói ở đây là ḷng tham của con người. Hể cái ǵ đẹp, cái ǵ ḿnh thích đều t́m đủ cách chiếm đoạt về làm của riêng ḿnh. Con chim xinh đẹp đậu trên cành th́ vẻ đẹp đó là của đất trời của chung mọi người. Phải t́m cách bẩy nó về nhốt trong ḷng để vẻ đẹp đó là sở hữu của ḿnh. Tiếng chim hót thật hay trên cây là tiếng nhạc của đất trời dành cho mọi người thưởng thức. Cái hay đó không phải dành cho riêng ḿnh. Phải bắt nó về nhốt trong lồng để tiếng hót chỉ dành riêng cho ḿnh nghe.

 Người ta không nghĩ ra rằng tiếng chim hót trên không trung là tiếng hót ngợi ca bầu trời bao la chan ḥa nắng ấm mà  tiếng chim hót trong lồng là tiếng kêu khắc khoải, ước ao được tung cánh với trời cao biển rộng. Tiếng chim hót trên cành là tiếng líu lo nô đùa  gọi bạn c̣n tiếng chim hót trong lồng là tiếng kêu sầu khổ  nhớ thương. V́ vậy nên cũng từng có cảnh tượng con chim hót cho đến chết rục chết ră trong lồng!  Nghĩ thế nên tôi dù rất thích nghe tiếng chim hót nhưng lại không thích nuôi chim trong nhà. Cứ thấy cảnh con chim nhảy quanh nhảy quất trong lồng là tôi cảm thấy bức bối. Cái bức bối tưởng như chính ḿnh đang bị giam cầm tù hăm vậy.

Thế nhưng đă xẩy ra trường hợp buộc tôi phải nuôi một con chim cu trong nhà. Tôi sẽ kể điều ǵ đă xẩy ra sau đó.

Một buổi sáng, đứa cháu ngoại của tôi mang đến một con chim cu, nhốt trong lồng. Nó nói:

- Ngoại nuôi giúp con chim cu cho cháu với.

-Sao cháu không nuôi ở nhà?

-Nhà cháu đang sửa. Ba cháu bảo mang sang gởi cho ông ngoại nuôi vài hôm. Nhà sửa xong th́ mang về.

Đứa cháu ngoại dặn lui đạn tới :

-Con chim cu nầy gáy hay lắm. Ngoại nhớ đừng làm sẩy đấy.

-Sẩy sao được. Nhưng ông chỉ nuôi mấy hôm nhà cháu đang sửa thôi nghe.

Đứa cháu  cẩn thận mang theo một b́ thóc và bày cho tôi cách cho chim cu ăn và uống nước. Nó dập sẵn một cái máng nhôm nhỏ. Khi cho ăn hay uống nước không cấn phải mở cửa lồng. Chỉ tḥ  máng nhôm vào miệng  lọ buộc trong lồng, rồi đổ thóc hoặc nước  vào máng, cho chảy từ từ  vào hai cái lọ. Vậy là rất an toàn. Chỉ bày kỷ lưỡng rồi nhưng đứa cháu vẫn chưa yên tâm nên dặn lại:

-Ngoại nhớ đừng làm sẩy nó nhé. Ờ, mà ngoại treo cho cao không th́ mèo nó chụp ngay.

-Được rồi cháu yên tâm.

Kể từ ngày nhận con chim cu nuôi giúp cho đứa cháu ngoại, tôi lại có dịp được nghe lại tiếng chim cu gáy sáng sáng. Con chim cu gáy cũng có hậu. Nghĩa là sau ba tiếng cúc cu cu, nó c̣n đệm thêm hai tiềng cù cù nữa. Phần nhiều nó chỉ đệm một tiếng mà thôi. Con nào đệm thêm một tiếng nữa th́ được đánh giá là chim cu quư v́ tiếng gáy có hậu. Ngoài tiếng gáy, chim cu thường hay gù. Người sành về chim cu cho rằng tiếng gáy là tiếng nó cất lên để gọi đồng loại từ xa. Khi hai con đă nhận ra nhau và bay lại gần nhau th́ nó không gáy nữa mà nó gù. Tiếng gáy th́ âm vang  dơng dạc  Tiếng gù th́ trầm và thúc giục.

Sau hơn một tuần lễ nuôi chú chim cu trong nhà, mọi người  phát hiện ra một điều. Đó là cách con chim cu gù. Hể mỗi lần thấy người lạ đi qua là nó gù. Người trong nhà th́ bảo nó chào khách.  Nói vậy cũng có cơ sở. Bởi,thứ nhất là có người đến gần, nó mới gù. Thứ hai nữa là khi nó gù chiếc đầu tṛn tṛn xinh xinh của nó cứ ngẩng cao rồi cúi xuống, y như nó đang cúi chào, vái lạy một cách trịnh trọng. Nó cúi chào trông dễ thương ghê, bà vợ  tôi nói  như vậy. Nhưng mà tôi chưa nghe ai nói chim cu biết chào khách bao giờ. Chỉ có chim khướu chim nhồng và cà cưỡng là biết chào khách thôi. Có một lần tôi đứng sát nó xem nó gù. Tôi đứng một đỗi khá lâu. Đầu tiên nó cúi đầu về phía tôi để gù. Đúng là  nó cất đầu lên cúi  đầu xuống y như nó vái lạy thật. Sau đó nó bắt đầu đi quanh lồng. Vừa đi vừa cúi đầu lên xuống và tiếp tục gù. Tôi chợt nhớ ra. Hồi nhỏ có một lần tôi đi theo một người bà con từ miệt đồng bằng lên bẩy chim cu trong vườn nhà tôi. Bác ấy mắc lồng con cu mồi lên cành cây để nhử. Trong chiếc bẩy lồng con cu mồi cất tiếng gáy liên tục. Một lát sau tôi nghe tiếng đập cánh phành phạch từ xa. Một con chim cu trong vườn cây bên cạnh vừa bay đến. Nó đậu trên một nhành cây  gần với  cây có treo chiếc bẩy lồng. Hai con thi nhau gù. Con trong lồng vừa gù vừa đi quanh lồng. Trong vài phút con chim lạ như tức không chịu nổi tiếng gù của con cu trong lồng. Thế là nó bay sà đến và chui thẳng vào lồng. Định một trận sống mái với con cu mồi. Nhưng không c̣n kịp nữa. Chiếc bẩy lồng đă sập nắp! Vậy là đúng rồi, động thái vừa gù vừa đi quanh lồng là cách chuẩn bị tinh thần cho một trận quyết đấu! Không phải nó chào ai cả. Thấy người lạ đến là nó chuẩn bị  đối phó. Chỉ có vậy thôi.

 

Thấy tôi cứ đứng tần ngần bên cái lồng, vợ tôi nói:

-Nó chưa chào ông hả.

-Không phải nó chưa chào mà nó chưa chuẩn bị tinh thần để quyết đấu với tôi đấy bà ạ.

Trong lúc tôi nói th́ con chim cu trương lông cổ lên, vừa gù vừa chạy quanh lồng. Cái đầu của nó cứ ngẩng lên cúi xuống như thể đang cúi lạy khắp cả bốn phía. Tôi giải thích động thái của nó cho vợ tôi nghe.

Vợ tôi lại cười:

- Nói như ông th́ nó cũng khí phách quá đi chứ. Vậy mà tôi cứ nghĩ nó đang cúi chào tỏ vẻ biết ơn.  Trông mà thấy thương ghê.

Tôi nói:

-Thực ra tôi cũng muốn thả nó.  Con vật cũng như con người, không có tự do th́ cuộc sống quả thực là bức bối.

Vợ tôi lắc đầu:

 -Ông chỉ tưởng tượng  thế thôi. Ông có thả nó ra chắc ǵ nó đă bay xa được, không khéo lại làm mồi cho chó mèo.

-Thấy tội th́ nói vậy thôi. Thả ra không biết nó có sống được không.

Trong lồng con chim cu thấy vợ tôi đến nó lại cúi đầu cúc cù. Và trương lông cổ lên dơng dạc bước quanh lồng.

Vợ tôi cười: Mầy chào tao hay mầy quyết đấu đó? Thôi đừng có tính chuyện quyết đấu nữa. Có thóc có nước cứ mặc sức ăn uống cho thoải mái. Không ai làm hại mày đâu.

Thấy không ai làm ǵ nó con chim cu trở lại thái độ b́nh thường. Nó bước đến bên lọ thóc và yên tâm cúi đầu mổ.

Một buổi sáng, tôi ra lồng  đổ thóc và nước cho con chim. Cũng như mọi lần, thấy tôi bước đến là con chim cu cúi đầu cúc cù cúc cù. Trương lông cổ và bước đi quanh lồng. Rồi bổng nhiên nó x̣e hai  cánh ra mổ lia lịa vào bên dưới cánh của nó. Trong lúc đó tôi thấy trên lông có một con kiến lửa đang ḅ. Chết rồi, con chim cu bị kiến cắn. Không suy nghĩ, tôi mở toang cánh cửa lồng tḥ tay vào định bắt con chim ra vạch lông bắt kiến cho nó. Vậy là con chim cu nhanh chóng luồn qua tay tôi nhảy ra khỏi lồng. Tôi quưnh quáng chụp hụt.  Nó bay tuốt lên mái nhà. Tôi chạy ra xem nó đậu ở đâu. Con chim cu đang đứng trên nóc. Nó dướn cổ nh́n quanh t́m hướng rồi cất cánh bay về phía công viên Cây xanh. Chết rồi, để sẩy mất con chim cu, biết nói sao với đứa cháu đây! Nó bay nhanh và khỏe lắm. Thế mà vợ tôi bảo nó không bay được. Tôi thất vọng nh́n con chim cho đến lúc nó mất hút trên bầu trời.

Vào nhà tôi kể lại sự việc cho vợ tôi nghe, bà chỉ cười:

-Th́ mua con khác lại cho cháu chứ sao. Ở khúc đường Đinh Tiên Hoàng gần chợ Bà Chiểu, người ta bán thiếu ǵ.

Cách giải quyết của vợ tôi cũng đơn giản và hợp lư. Nghĩ đến con chim cu đang tung cánh dười trời cao gió mát, ḷng tôi lại thấy vui vui. Và tự an ủi, vô t́nh ḿnh đă làm được một việc có ư nghĩa.

 Sáng hôm sau vợ chồng tôi như thường lệ, dậy sớm để đi tập thể dục. Vợ tôi ra sân mở ngơ trước. Đang t́m chiếc mũ trong pḥng tôi chợt nghe tiếng vợ tôi ngoài sân:

-Trời ơi, ông ra coi đây nầy.

Trong đầu tôi từ hôm qua đến giờ vẫn chưa hết nghĩ đến con chim cu. Tôi hỏi vọng ra:

-Sao bà? Con chim cu nó quay về hả?

-Ừ nó quay về nhưng mà…

-Đâu? Tôi vừa chạy ra vừa hỏi.

Vợ tôi chỉ xuống sân.

Một tụm lông chim tung tóe trước sân. Vợ tôi nói:

-Nó về nhưng khi đêm mèo đă vặt cổ nó rồi.

Bà hàng xóm đối diện cũng dậy sớm, nghe vợ chồng tôi trao đổi, bèn nói vọng qua:

-Chiều qua lúc gần tối tôi thấy con chim bay về đậu trên nóc nhà ông. Định gọi báo cho ông biết nhưng đang bận dỗ con cháu nó quấy nên đă quên lửng.

Vợ tôi nói:

-Thấy chưa. Tôi nói đúng không. Nó nhớ nên đă quay về. Tội nghiệp con chim, khôn ghê.

Vậy là tôi đă hiểu ra mọi chuyện. Tôi không nghĩ nó quay về v́ nó nhớ như vợ tôi nói. Tôi nghĩ rằng sau một ngày tung cánh dưới trời cao gió lộng, tự do  thỏa thích nhưng lại không kiếm ra thứ ǵ để ăn. Nó đă được nuôi dưỡng thóc nước đầy đủ, lâu ngày quá đă mất đi khả năng tự t́m kiếm thức ăn. Trong đầu nó lúc đó chỉ c̣n nhớ lại cái lọ thóc và lọ nước  trong chiếc lồng mà không c̣n nghĩ ǵ đến nỗi sơ hăi v́ phải bị giam cầm tù túng trong chiếc lồng nữa.

Nh́n lọ thóc đầy ắp và lọ nước trong veo c̣n nguyên trong lồng, rồi nh́n tụm lông tung tóe với mấy vết máu vương văi trên sân, ḷng tôi không khỏi bùi ngùi.

 Không phải loài vật mà con người ta cũng thế. Không tự lực được trong cuộc sống th́ không thể có Tự do.

NBT


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media