http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Tấm ảnh chụp trong ngày giỗ họ

        Ảnh minh họa NBT

Tấm ảnh chụp trong ngày giỗ họ   

Nhớ lại, năm ấy lần đầu tiên sau chiến tranh  họ Phan chúng tôi tổ chức lễ giỗ họ lớn.

 Anh em chúng tôi thuộc gịng trưởng, anh Cả là trưởng tộc. Tôi và người anh kế tức là anh Ba đi làm ăn xa xứ.  Cách đó mấy tháng anh Cả tôi điện vao cho biết năm nay họ tổ chức ngày giỗ có mời làng và các trưởng tộc các họ khác. Trong điện anh Cả tôi nói:

- Bằng cách nào năm nay mấy  chú cũng phải về để cùng nhau lo chuyện mồ mả ông bà và bàn cách trùng tu lại ngôi nhà họ. Con cháu đă đông đúc sum vầy rồi.  Chúng ta không làm được ngôi nhà thờ th́ chúng nó như chim trời, mỗi đứa phiêu bạt một nơi chẳng biết quê cha đất tổ đâu mà quay về. Đời ông bà ḿnh không có điều kiện th́ thôi. Đời ḿnh nếu không làm được là ḿnh co tội với tổ tiên đấy.

-Dạ em th́ về được thôi. Chỉ ngại anh Ba không chịu về. Anh đă gọi điện nói chuyện nầy với anh Ba chưa?

-Rồi. Chú ấy sẽ về.                                                

     Sau chiến tranh tôi có đưa gia đ́nh về thăm mồ mả ông bà mấy lần trong ngày giỗ họ. C̣n anh Ba tôi th́ chưa về lần nào. Anh ấy không về cũng có lư do.

                                                       *

Năm anh ấy 21 tuổi, thi tú tài một trượt, anh bị gọi nhập ngũ.  Đó là quy định dưới chế độ cũ dành cho những học sinh nam đang tuổi đi học. Nếu đậu tú tài một th́ được tiếp tục học lên, nếu rớt th́ phải nhập ngũ, chỉ từ trường hợp những người được hưởng qui chế hoản dịch v́ lư do gia cảnh.

 Trước khi lên đường cha tôi đă cưới vợ cho anh Ba. Người cha nào thời buổi ấy cũng thế. Con cái đi ĺnh không ai nghĩ đến việc thăng quan tiến chức mà chỉ lo không c̣n cơ hội trở về. Việc làm ấy của  cha mẹ cũng đúng thôi. Từ ngàn xưa vẫn vậy. Cổ lai chinh hiến kỷ nhân hồi! Cưới vợ cho con để có người nối dơi. Nên bậc cha mẹ khi chọn con  dâu, họ không yêu cầu ǵ nhiều. Chỉ cần t́m một người con gái đạt  một tiêu chuẩn duy nhất là sinh được con. Ngoài ra không có một yêu cầu nào khác. Và h́nh như những thanh niên sắp ra đi họ cũng chẳng có một yêu cầu ǵ về tiêu chuẩn cho người vợ của ḿnh. Bởi v́ họ biết, họ đâu có cơ hội để ăn đời ở kiếp với người vợ sắp cươi đâu. Th́ cứ bằng ḷng đi cho vui ḷng cha mẹ. Âu đó cũng là cách để trả cái nợ  dưỡng dục sinh thành vậy thôi. Hơn nữa họ đâu có thời gian để t́m hiểu chọn lựa, để tự hỏi rằng ḿnh có yêu hay không yêu. Cả khái  niệm về gia đ́nh về tương lai cũng chưa định h́nh trong  đầu họ. Trong suy nghĩ của họ chỉ có nỗi lo sợ hăi về những hoàn cảnh nghiệt ngă ḿnh sắp phải đương đầu. Nói rơ là cái chết đang chờ họ ngoài mặt trận!

Chị Lụa cô gái mà cha tôi đi cưới cho anh Ba là cô gái chân quê, người khỏe mạnh tay chân chắc nịch, có lẽ đó là yêu cầu của cha tôi khi chọn con dâu. Chị có chút khuyết tật ở mắt bên trái.  Nước da ngăm đen. Người cao lớn . Đứng cạnh anh Ba, chị cao hơn anh ấy gần nửa cái đầu. Nếu chị ấy không có cái miệng cười hơi có duyên một chút nhờ cái lúm đồng tiền ở má bên phải th́ chẳng thằng con trai nào muốn nh́n chị lần thứ hai khi đă vô t́nh nh́n thấy khuôn mặt chị một lần. Mà cái lúm đồng tiền trên má chị Lụa cũng không phải cái lúm duyên dáng tự nhiên trời ban cho những cô gái, mà có lẽ đấy chỉ là vết sẹo hơi bị trễ xuống dưới cằm. Nhưng dù sao cũng nhờ cái nét đó mà khuôn mặt của chị trông cũng dễ coi hơn.

Ngày đám cưới với anh Ba, chị Lụa mặc chiếc áo dài đỏ sậm, trên đầu buộc cái băng đô mầu hồng, chân đi đôi dép râu, hồi đó  gọi là dép Nhật. Loại dép Nhật đế dày được dán bằng nhiều lớp cao su xốp nhiều mầu là mốt  thời trang bấy giờ. Có điều là người sắm nữ trang ngày cưới cho chị Lụa đă v́ quá chạy theo mốt thời thượng mà quên đi chiều cao vốn có  của chị.  Đáng ra phải chọn đôi thấp hơn v́  khi chưa mang dép, chị Lụa đứng bên cạnh anh Ba đă cao hơn anh ấy  nửa cái đầu rồi. C̣n anh Ba th́ khăn đóng áo dài xanh. Không biết sao h́nh ảnh cô dâu chú rể nầy lại hằn sâu trong trí nhớ của tôi cho đến bây giờ không sai một chi tiết. Ngay cả việc trong ngày lễ cưới anh Ba đội cái khăn đóng ngược, mặt  trước ra mặt sau khiến ai cũng cười. Cha tôi phải xoay cái khăn lại. Nét mặt anh Ba lúc đó cười  hồn nhiên giống như cái cười của đứa trẻ chơi côn sai quy cách bị người ta phát hiện. Phải nói thêm rằng không phải tôi là người duy nhất nhớ những chi tiết nầy. C̣n một người nữa. Không phải là anh Ba. Anh Ba th́ h́nh như chẳng nhớ một mảy may về ngày cưới của anh cả. Người ấy  là chị Lụa. Hôm cử hành lễ cúng giỗ họ trông thấy anh Ba đội chiếc khăn đóng, chị đă nhắc lại chi tiết nầy. Cái ư nghĩ, cho đến hôm nay h́nh ảnh anh Ba trong ḷng chị vẫn c̣n nguyên vẹn, trong lúc anh ấy chẳng nhớ một chút ǵ về chị làm tôi  hơi  xót  xa.                                                  

   Sau đám cưới ba ngày, anh Ba lên đường nhập ngũ.

Anh Ba và chị Lụa chỉ ăn ở với nhau có ba hôm vậy mà ước nguyện của cha tôi đă thành. Chị Lụa có thai và sinh được một người con trai kháu khỉnh.

Chị sinh thằng cu Tân trong khói lửa của chiến tranh.

 

 Trong suốt thời gian chinh chiến mấy năm anh Ba không một lần về nghỉ phép. Hoặc là có phép mà anh ấy không về. Đến khi chiến tranh kết thúc anh Ba cũng không về.

 Không, anh ấy vẫn khỏe mạnh, nhiều người cùng đơn vị anh sống sót sau chiến tranh về quê đă cho chị Lụa biết như vậy. C̣n cho chị biết thêm một điều: Anh ấy đă có vợ và có con.

 Chiến tranh như vậy sao chú ấy có thời gian để lấy vợ? Vợ chú ấy là người như thế nào? Anh Cả tôi hỏi người bạn chiến đấu của anh Ba.

-Dạ, chiến tranh th́ ảnh hưởng ǵ đến chuyện lấy vợ lấy chồng hả anh. Người bạn chiến đấu của anh Ba trả lời rồi nói - Khi nào mà chiến tranh chưa tiêu diệt hết những người đàn ông và đàn bà trên mặt đất th́ chuyện yêu thương, chồng vợ vẫn c̣n có đất để sinh sôi nẩy nở anh à.

Nói xong, người bạn chiến đấu của anh Ba  phá lên cười có vẻ đắc ư với cái triết lư Duy t́nh yêu của ḿnh. Anh ấy nói tiếp:

-Chị ấy là người bán cơm  ngoài trại lính của đơn vị tụi em. Mỗi lần thằng Ba đi đi hành quân về là ra ăn nằm ở ĺ ngoài quán chị ta, phụ chị ta bưng bát rửa tô. Cơm chị ấy dẻo quá nên thằng Ba cũng dính luôn.

Cái tin anh Ba đă có vợ đối với người bạn anh Ba chỉ như là một chuyện đùa. Nhưng với chị Lụa đó là cả một trời đau khổ. Nhiều người thấy chị đau khổ quá đă khuyên chị thôi cứ xem như chồng ḿnh chết trong chiến tranh. Trời cho được đứa con trai như vậy là phúc lắm rồi, cứ  gắng nuôi con mai mốt mà nhờ.

Chị nói:

-Thà rằng anh ấy chết trong chiến tranh, chứ đằng nầy anh c̣n sống sờ sờ ra đó. Xem như chết rồi là xem làm sao. Nếu xem như vậy được th́ tôi đă xem lâu rồi. Đằng nầy tôi không xem được.  Tôi không thể nào xem được bà con có biết không. Chị Lụa nấc lên như thế khi có ai đó khuyên chị.

-Nhờ anh chỉ đường cho tôi đi t́m anh ấy. Tôi sẽ hỏi anh ấy cho ra lẽ.  Chị Lụa nói với  bạn chiến đấu của người chồng phụ bạc như vậy.

-Trời ơi. Người bạn chiến đấu của anh Ba nói: -Chẳng có lư lẽ nào cả chị ơi. Tôi khuyên chị đừng đi làm chi. Hơn nữa  câu chuyện tôi kể với chị là lúc c̣n chiến tranh chúng tôi c̣n ở chung một đơn vị kia. Chứ bây giờ tôi không biết anh ấy đang ở đâu nữa.

-Nói anh không biết chỗ ở của anh ấy th́ tôi phải chịu thôi. C̣n nói không lư lẽ th́ sao được! Tôi là vợ anh ấy kia mà. Tôi sinh con ra cho anh ấy. Tôi nuôi dạy con anh ấy nên người. Tôi sai chỗ nào mà anh ấy đành đoạn bỏ tôi? Sao lại không có lư lẽ. Mà dù không có lư lẽ th́ con người ta cũng ăn ở với nhau cho có một chút nghĩa t́nh chứ. Ngày đang ăn, nghe tiếng súng nổ  cũng bỏ rơi cả đũa, đêm đang ngủ nghe tiếng súng nổ cũng giật ḿnh thức dậy rồi thức đến trắng cả đêm. Có đêm nào mà tôi không thắp nhang nguyện cầu cho anh ây chân cứng đá mềm. Vậy mà chưa đủ lư lẽ sao anh?  Anh đ̣i tôi lấy cái ǵ đem ra làm lư lẽ nữa đây?

Người bạn chiến đấu của anh Ba tôi nh́n chị lẳng lặng gật đầu mà không nói ǵ.

                                                    

Thế rồi năm 1979, trận bảo kinh hoàng năm đó đă làm sập túp lều của chị Lụa. Thằng Tân con trai chị bị thương nặng. Anh  Ba nghe tin con bị nạn đă  trở về. Tất nhiên anh chỉ về một ḿnh.

Anh Ba hồi vào lính chỉ mới là cậu học sinh non sữa, tính t́nh hiền lành, ai cũng mến. Nên khi trở về quê hương dù anh là lính của chế độ cũ nhưng không ai ghẽ lạnh với anh. Gặp bà con xóm giềng ai cũng tay bắt mặt mừng. Có điều người ta ngại. Chắc chắn thế nào cũng xẩy ra một cuộc xung đột dữ dội giửa anh Ba và chị Lụa. Người đă nuôi uất ức với anh  trong ḷng bấy lâu nay.  Thế nhưng ai cũng ngạc nhiên, anh  ở lại quê nhà ba ngày nhưng chẳng có chuyện ǵ xẩy ra. C̣n một điều làm mọi người ngạc nhiên hơn nữa là trong thời gian ba ngày ấy anh Ba không ở chung với chị Lụa. Ban ngày anh Ba lui tới với chị Lụa nhưng đêm đến anh  lại sang ngủ ở nhà người anh Cả. Có chị Thanh người đàn bà trong xóm,  thường chơi thân với chị Lụa,  một phần v́ thương chị Lụa, một phần cũng muốn ṭ ṃ muốn biết t́nh cảm giữa hai người như thế nào. Chị Thanh hỏi:

-Sao, anh Ba về lần nầy ở luôn với chị không ra đi nữa chứ. Thôi thế cũng tốt. Lá rụng về cội.

-Không có đâu chị. Anh ấy ở lại sao được. Vợ con anh ấy c̣n ở trong đó.

-Chị cũng là vợ anh ấy  mà. Hay là chị cứ bảo anh ấy đưa cái bà nào đó cùng mấy người con của bà ta về ở chung với chị. Dù sao có anh ấy cũng vui cửa vui nhà. Rậm người hơn rậm cỏ.

-Không được đâu. Tôi th́ tôi chịu nhưng cái bà trong đó chắc người ta không chịu đâu. Hơn nữa tôi cũng đă ở một ḿnh vậy quen rồi. Hồi trước quả thật mới nghe tin anh ấy có vợ bé, tôi điên tiết lên thật. Nhưng giờ th́ đă b́nh tâm rồi. Nghĩ cũng tội cho anh ấy. Lúc trước ông nội của cháu đi hỏi tôi về làm dâu th́ anh ấy đâu có yêu thương ǵ tôi. Anh ấy lúc đó là một cậu học tṛ dáng vẻ thư sinh lắm. Con gái nh́n vào ai mà không ưa. Cho đến bây giờ chừng nấy tuổi rồi mà chị thấy đấy,  anh ấy  vẫn c̣n hào nhoáng phong độ. C̣n chị coi tôi đây nầy , một con mụ nhà quê già nua xấu xí tật nguyền th́ làm sao anh  ấy thương cho được. Luc` trước anh ấy lấy tôi cũng chỉ là làm nghĩa vụ  của người con đối với cha mẹ thôi. Rồi vô lính. Con người ta khi cận kề với cái chết th́ đâm ra sống xả láng bạt mạng. Rượu chè gái ghiếc là chuyện thường t́nh. Cũng may anh ấy gặp cái bà nào đó cũng tốt, đă giúp đỡ lo lắng cho anh ấy trong hoàn cảnh anh đang đầu tên mũi đạn, để rồi tạo dựng nên một gia đ́nh êm ấm, là mừng cho họ rồi.

Thanh nh́n chị Lụa có vẻ cảm động trước lời nói của chị. Chị Lụa nói tiếp:

-Con người ta đều có số phần cả chị Thanh ạ.  Ḿnh không có duyên đầu ấp tay gối với anh th́ thôi, cũng đừng nên quậy phá theo kiểu, không lấy th́ khuấy cho hôi, chẳng ra làm sao đâu chị ạ. Trời cho có đứa con trai, cầu cho cháu được tai qua nạn khỏi trong t́nh trạng nầy  là mừng lắm rồi.

Chị Thanh nói:

-Tôi hỏi thật.Trong ḷng chị bây giờ có c̣n thương anh ấy nữa hay không?

Chị Lụa trả lời dứt khoát không đắn đo:

-C̣n thương chứ sao không.

Chị Thanh thở ra nói:

-Ít người đàn bà nào có tấm ḷng như chị.

Chị Lụa cười buồn:

-Tôi cũng như mọi người thôi, chẳng hay ho ǵ cả. Nhưng  tôi hỏi chị ḿnh làm được ǵ hay ho hơn!

 

                                                                *

Trong dịp lễ giỗ họ năm đó, theo lời kêu gọi của anh Cả, anh Ba lại về.

Hôm giỗ họ. Chưa đến giờ hành lễ, anh Cả và anh Ba cùng mấy người lớn tuổi ngồi nói chuyện ở chiếc bàn đặt chính giữa rạp lễ.

Mấy anh em chúng tôi ai cũng khăn đóng áo dài đen. Tôi ngồi nói chuyện với chị Lụa ở bàn bên cạnh. Trông chị Lụa lúc đó già hơn nhiều so với mấy năm trước tôi có dịp về thăm. Lưng chị đă hơi c̣ng, da mặt nhăn nheo có nhiều vết nám. Chị già hơn tuổi quá nhiều. Nh́n anh Ba, đúng như chị từng nhận xét, c̣n rất hào nhoáng phong độ. Trong bộ lễ phục  khăn đen áo dài  anh có dáng dấp như một vị quan huyện thuở xưa. Đang nói chuyện với chị Lụa, th́ có một người đàn bà đứng tuổi ở đâu đó tiến về phía tôi và hỏi:

-Anh có nhớ ai đây không?

Một người đàn bà mập mạp da dẻ hông hào, vui vẻ hỏi. Tôi nh́n chăm chăm nhưng không nhận ra người đàn bà là ai. Chị Lụa nói:

-Chú không nhớ à. Thím Con đó.

-A Thím Con! Trời, lâu quá không gặp thím  nên không tài nào nhận ra.

-Vậy mà tôi nhận ra anh đấy.

Tôi cười:

-Vậy th́ trí nhớ của thím tốt hơn tôi rồi.

-Nói đùa đấy, không có con Thắm giới thiệu th́ tôi cũng không nhận ra anh đâu.

Tôi xích chỗ cho thím Con ngồi.

Thím Con là vợ chú Minh em con ông chú tôi. Qua câu chuyện tôi biết được hoàn cảnh của thím hiện nay. Chú Minh có với thím ba đứa con, hai trai một gái. Làm ăn trên phố. Đùng một cái thím Con phát hiện chồng có vợ bé và đă có một mặt con. Sau một thời gian xục xịch, thấy không hàn gắn được, thím Con về quê sinh sống. Bây giờ th́ thím Con ở một ḿnh. Ba người con của thím làm ăn trên phố cũng khá, nhưng tính thím không ở chung được với con cái.

Tôi hỏi:

-Kể từ ngày thím về quê chú Minh thỉnh thoảng có về thăm thím không?  Mới về tôi chưa có thời gian đi thăm bà con. Giỗ xong  tôi mới đi được. Chú ấy có khỏe không?

-Nghe nói đau nằm  bệnh viện  mấy tháng nay.

-Đau sao?

-U úng ǵ đó. Sắp chết rồi.

Tôi ngạc nhiên trước câu trả lời của thím Con. Tôi hỏi:

-Thím không  thăm chú hay sao?

-Mắc mớ ǵ mà tôi phải thăm. Hắn bỏ tôi đă  mấy năm nay. Những lúc tôi đau ốm,  nó có hề bước chân về hỏi thăm tôi một tiếng. Vậy th́ mắc mớ ǵ tôi phải đến thăm hắn. Nghe nói cái con đỉ mà hắn say mê bây giờ cũng bỏ hắn rồi. Hai đứa con gái cũng không ngó ngàng ǵ tơi hắn. Quả báo hắn phải trả thôi.

Chị Lụa nói:

-Đàn ông bội bạc mặc họ thím à. Ḿnh cũng nên ăn ở cho phải nghĩa. Dù sao th́ chú thím cũng ăn ở với nhau có đến ba mặt con rồi. Không c̣n t́nh nhưng vẫn c̣n cái nghĩa. Thím nên ra thăm chú ấy và nói mấy đứa con của thím thay nhau ra  săn sóc cho ba nó.

Thím Con trừng mắt nh́n chị Lụa:

-Tôi nghĩ trên đời nầy chỉ có ḿnh chị mới nghĩ vậy thôi. Nghĩ như vậy, xin lỗi chị, là ngu.  Không dại ǵ mà chuốc cái khổ vào thân nữa. Bây giờ em sướng lắm. Muốn ăn món ǵ th́ ăn, muốn ngủ lúc nào th́ ngủ. Con cái nó cho không sót thứ ǵ. Chị coi da dẻ em đây nầy...

Chị Lụa lắc đầu nói:

-Có lẽ tôi cũng dại thật, bây giờ mà nghĩ đến anh ấy đang cực khổ v́ đám con của anh trong đó tôi lại thương. Thôi th́ trời sinh mỗi người mỗi tính.

Chợt chị Lụa cười chỉ tay về phía anh Ba rồi nói với tôi:

-Chú thấy anh Ba của chú có dáng người đội khăn đóng  đẹp không. Bây giờ th́ đội đúng rồi đấy. Hồi đám cưới với tôi, anh ấy đội khăn ngược, trước ra sau, ai cũng cười. Mới đó mà đă mấy chục năm. Nghĩ sao ḿnh không già được. Vậy mà anh Ba không có già đâu nghe, đội cái khăn lên trông vẫn duyên dáng như thuở nào. Ôi mỗi lần nghĩ đến anh ấy tôi cứ nghĩ đến cái dáng đội khăn đóng của anh.

Bên cạnh tôi, thím Con hứ một tiếng rồi đứng dậy nói:

-Anh ngồi nói chuyện với chị ấy đi.                                                  

Sau khi lễ lược xong, bà con nội ngoại chúng tôi chụp h́nh  lưu niệm. Tôi có đem theo cái Ipad, vậy là tôi làm nhiếp ảnh viên. Tôi chụp chung cho cả bà con trong họ. Sau cho riêng từng người. Cuối cùng là chụp cho từng đôi vợ chồng. Khi đến lượt chụp cho anh Ba th́ anh đứng ra một ḿnh. Bỗng chị Lụa ở đâu đó bươc ra nói:

-Ông chụp chung với tôi một tấm đi

Anh Ba có vẻ lúng túng nói:

-Thôi chụp riêng đi.

Chị Lụa nài nĩ:

- Lâu ngày mới gặp nhau, chụp chung  một tấm để tôi treo lên tường xem cho vui.

Quả thật lúc đó tôi cũng thấy lúng túng. Tôi biết trong ḷng anh Ba, t́nh cảm đối với chị Lụa không c̣n đọng lại một chút nào. Nhưng với chị Lụa th́ anh Ba là cả một trời yêu thương của chị. Chính nhờ t́nh yêu thương đó đă giúp chị giữ được một tấm ḷng thủy chung và cao cả. Tôi có nên khuyên anh Ba một điều mà tôi biết anh ấy không bao giờ muốn không. Mà chụp h́nh chung như vậy th́ có ư nghĩa ǵ? Nhưng tôi lại thấy tội nghiệp cho chị Lụa quá. Cuối cùng tôi nói:

-Thôi th́ cứ chụp chung đi. Ai muốn giữ th́ giữ ai không muốn th́ thôi.

Có nhiều người tán đồng ư kiên của tôi. Cuối cùng th́ anh Ba phải  bằng ḷng đứng chụp h́nh chung với chị Lụa. Và trong màn h́nh  của chiếc Ipad tôi thấy vẻ  mặt chị Lụa cười thật rạng rỡ.

 

  Mấy ngày ở lại giỗ họ, anh Ba ngủ nhà bác Cả, mặc dù nhà của hai mẹ con chị Lụa chỉ cách nhà bác Cả mấy chục mét. Cả hai ngôi nhà đều được xây dựng trên khu vườn của cha tôi để lại, cách nhau một hàng rào chè tàu.

  Ngày mai anh Ba và tôi lên đường. Tối đó bác Cả dọn một mâm cơm đăi hai người em xa xứ. Có đầy đủ vợ chồng bác Cả, chị Lụa, mấy đứa cháu con bác Cả và có cả cháu Tân con anh Ba.

TRong bữa ăn chị Lụa nói với anh Ba:

-Mấy hôm nay ông ngủ ở nhà bác Cả. Thôi hôm nay ông qua ngủ bên nhà với thằng Tân một đêm.

Nghe chị Lụa đề nghị vậy, cả nhà đều cười: -Ư kiến hay đấy.

Anh Ba chưa kịp phản ứng th́ chị Lụa đă phân bua:

-Tôi nói vậy không có ư chi xấu đâu. Già cả rồi ngủ đâu mà chẳng được. Ông cứ ngủ ở nhà trên với thằng Tân, c̣n tôi ngủ ở dưới nhà bếp.

Cả nhà lại cười :- Ai lại làm vậy.

Chị Lụa lại phải giải thích thêm:

-Ư tôi muốn hai cha con họ gặp nhau để tâm sự việc nhà. Thằng Tân bây giờ cũng đă lớn rồi. Nó đă có lần nào chuyện tṛ với cha nó đâu.

Bây giờ anh Ba mới lên tiếng:

-Tôi hiểu ư bà rồi. Với thằng Tân th́ tôi đă nói chuyện với nó mấy hôm nay. Ư nó muốn tôi trở về, nhưng không được. Cả bầy nhỏ trong đó về đây th́ lấy ǵ mà sinh sống. Thôi bỏ qua chuyện nầy đi. C̣n thằng Tân lớn rồi, mai mốt nó lấy vợ th́ tôi cũng có trách nhiệm.

Buổi ăn tối kết thúc. Đêm ấy anh Ba vẫn ở nhà bác Cả. Hôm sau chúng tôi lên đường. Chị Lụa và cháu Tân đưa chúng tôi lên xe.

Xe đă chạy một đoạn khá xa. Nh́n lui tôi thấy chị Lụa  người c̣ng xuống đang cố vói mắt nh́n theo xe chúng tôi cho đến khi bóng dáng c̣m cơi của chị mất hút sau rặng cây bên đường.

                                           *

  Đúng ba năm sau ngày giỗ họ năm đó, tôi được tin chị Lụa qua đời. Cả tôi và anh Ba cùng về đưa tiễn. Khi chúng tôi về đến nơi th́ lễ an táng vừa xong. Chúng tôi không nh́n thấy được mặt người đàn bà bất hạnh lần cuối cùng.

Tối đó trong lúc chuyện tṛ, một người bà con gọi chị Lụa bằng mợ kể lại rằng, thằng Tân con trai chị Lụa khi đi làm về  phát hiện mẹ mất, nó thấy mẹ đang ôm trong ḷng tấm h́nh ba mẹ nó chụp chung. Đó là tấm h́nh mà tôi chụp cho anh chị trong ngày giỗ họ năm ấy. Nghe xong anh Ba đột nhiên hỏi:

-Tấm ảnh ấy giờ đâu rồi?

-Bác Cả đă  đốt cho mợ ấy rồi.

Anh Ba đứng dậy bỏ ra ngoài. Một lát anh trở vào, sụt sịt mũi. Tôi biết anh vừa ra ngoài lén  khóc.Tôi cũng cố cầm nước mắt.

Nh́n lên tấm ảnh chị Lụa trên bàn thờ tôi nghĩ đến một người đàn bà đă sống trọn vẹn cho t́nh yêu.


 



Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media