http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Sự hối hận

  tiếng dép lê lác xác ngoài hành lang. Hắn giật ḿnh tỉnh giấc. Cái giấc ngủ  bắt đầu chập chờn từ hai giờ sáng trở đi đă thành nếp. Hắn không thể nào ngủ ngon  từ giờ giấc ấy. Giờ mà các phạm nhân tử h́nh bị dẫn đi trả án. Do vậy không có đồng hồ nhưng khi tỉnh giấc hắn vẫn biết lúc đó là hai giờ sáng. Nghe có tiếng dép là biết có người đi trả án. Tiếng dép quen thuộc của người quản giáo đến mở cửa buồng giam ai đó. Âm thanh báo trước cái chết không có vẻ ǵ là ghê gớm. Không gầm rú như tiếng máy bay oanh tạc, không nổ đinh tai điếc óc như tiếng đạn bom. Nó lác xác  rất nhẹ nhưng thật ghê gớm. Cái ghê gớm được tăng lên gấp bội bởi vẻ yên tỉnh của đêm tối và vẻ rón rén của tiếng bước chân người quản giáo. Nó êm như tiếng rắn trườn trên cỏ khô. Và cũng yên tĩnh như cú mổ chính xác của con rắn độc. Cái khác ở đây là con người ư thức được ḿnh sắp chết. Thế mới đáng sợ! Hắn chống hai tay xuống nền pḥng giam, nửa như nằm sấp, nửa như ḅ lê. Như muốn bấu víu vào mặt đất không cho ai kéo đi. Kể từ lúc hắn tỉnh giấc và  phát hiện ra tiếng dép, cũng khá lâu, nhưng sao chưa nghe tiếng dép dừng lại trước pḥng hắn? Tiếng dép đă đi qua khỏi pḥng. Hắn buông hai tay nằm ẹp xuống mặt đất thở hổn hển, hít lấy hít để như ai đó vừa bóp mũi hắn  đến lúc hắn sắp chết ngạt lại buông ra. Hắn nghe  dưới háng  đẫm ướt một cảm giác âm ấm. Hắn để mặc vậy và nằm  sấp bất động cho đến sáng. Không, hắn chỉ nhớ lại vậy thôi, đó là những tháng đầu, hắn bị tống vào đây sau khi hắn bị ṭa kết án tử.T́nh trạng đó kéo dài cũng gần một năm. Giờ th́ hắn đă b́nh tĩnh hơn so với lúc mới vào. Nhưng cứ đến  hai giờ sáng th́ hắn lại vẫn thức giấc. Vẫn thỉnh thoảng nghe tiếng chân lác xác bên ngoài hành lang. Nhưng hắn không c̣n són đái trong quần như trước đây nữa. Những lúc như thế hắn t́m quanh bộ áo quần trắng sạch sẽ mà mẹ hắn đă đưa vào cho hắn- Trước lúc ra đi con phải ăn mặc sạch sẽ nghe con. Cả tâm hồn nữa con ạ. Những ǵ bụi bặm ô uế trên cơi đời nầy con đừng mang theo. Sang bên ấy con phải được sạch sẽ. Phải làm lại hết từ đầu con nhé. Mẹ hắn đă dặn hắn như vậy. Lúc vào thăm bà  mang cho hắn một bộ áo quần trắng toát mới tinh, để hắn mang trong ngày trả án. Lúc đầu ban quản giáo không cho hắn mang vào pḥng. Họ giữ giúp cho hắn và hứa khi nào cần họ sẽ giao. Nhưng dần dà thấy hắn là người không có ư trốn luật pháp,  nghĩa là không có ư định  t́m một cái chết ngoài quy định của pháp luật, nên  người ta cho hắn mang vào pḥng thứ tài sản cuối cùng mà mẹ hắn dành cho. Hằn vẫn gói kỹ trong lớp bao nilon gối trên đầu. Và mỗi đêm nghe tiếng bước chân của quản giáo bên ngoài hành lang là hắn vội quờ quạng t́m gói áo quần mới.Vuốt mái tóc lại cho gọn gàng. Nhổ nước bọt vào ḷng bàn tay để rửa hết ghèn trên mắt. Hắn muốn thật tỉnh táo sáng suốt. Hắn làm theo lời mẹ hắn dặn -Trước khi chết mà tỉnh táo th́ linh hồn con người cũng sáng ra con ạ. Qua bên kia con nhất định phải tỉnh táo sáng suốt. Con sẽ không phải  mắc lại những sai lầm như hôm nay nữa. Hắn đă làm tất cả những ǵ mẹ hắn khuyên. Dù rằng qua bên kia thế nào th́ hắn không tin lắm. Nh́n  lên phía trên cửa pḥng giam, mấy  lỗ thông gió  hiện ra lờ mờ. Trời bắt đầu sáng. Vậy là hắn c̣n sống ít ra thêm  một ngày nữa. Phạm nhân không đi trả án ban ngày. Người ta quan niệm những ǵ xấu xa chỉ được xẩy ra trong bóng tối. Không nên để những điều xấu kéo dài thêm một ngày. Theo thói quen, hắn tiến về phía vách của pḥng giam, nơi hắn vẫn nằm sát ở đó, gơ gơ mu bàn tay lên vách. Có một tiếng gơ lại phía bên kia. Hắn gơ thêm hai tiếng tiếp nhau. Có tiếng gơ lại tương tự như thế. Điều đó có nghĩa là người nữ tử tù bên kia vách c̣n sống và vẫn b́nh yên, ít nhất là đến giây phúy đó. Như những đứa trẻ bắt đầu biết nói và bắt đầu hiểu được ư nghĩa tiếng mẹ đẻ bằng những ngôn từ đơn giản được lập đi lập lại nhiều lần. Sau hơn một năm ngồi chờ trả án,  hắn cũng đă bắt đầu trao đổi được với người bên kia vách bằng những cái  gơ mu bàn tay vào tường. Hắn hiểu được người bên kia vách đang nói ǵ với hắn. C̣n phía vách bên kia tử tù  là một người đàn bà th́ hắn biết từ khi quản giáo dẫn người nầy vào pḥng giam cạnh pḥng hắn. Đó  là một người đàn bà trạc bốn mươi tuổi hoặc nhỏ hơn một chút. Vẻ mặt không có ǵ đặc biệt ngoài nét đau khổ. Bây giờ th́ hắn biết về người đó nhiều hơn.  Người đàn bà có hai con và không có chồng. Cách gơ ấy th́ chỉ biết bà ta không chồng. Nhưng lí do th́ không biết được. Có thể chồng bà ta chết hoặc hai người đă bỏ nhau. Khi anh hỏi về lí do sao bà ta vào ngồi tù và bị lănh án cao như vậy th́ bà ta trả lời là bà ta ức lắm. Cái ức của bà được thể hiện bằng những cú đấm cực mạnh và dồn dập vào vách tường khi nghe hắn hỏi. Có lẽ trước ṭa, phạm nhân nào cũng cho ḿnh  bị oan.Thường  những lời kêu oan như thế  chẳng làm biến  cong  thành thẳng các bằng chứng phạm tội. Nhưng những cú đấm dồn dập đầy phẫn nộ của bà tử tù nầy vào vách tường th́ rơ ràng những bằng chứng để kết án bà  ta có cái ǵ đó cần xem xét lại. Nhưng có ai đi nghe và t́m hiểu  những tiếng đấm th́nh thịch  vào vách tường kia của bà ta. Cũng như hắn. Hắn cũng thấy ức khi bị kết án tử, nhưng làm thế nào để bào chữa trước những bằng chứng buộc tội hắn đă rành rành. Bằng cách gơ như thế, hắn hỏi người đàn bà bên kia vách:

            -Chị vẫn khỏe chứ

            -B́nh thường

            -Chị biết sáng nay người của pḥng nào bị  đưa đi trả án không?

            -Người cạnh  pḥng tôi.

Vậy là hắn hiểu người đó ở  vách kia, cũng sát  với pḥng giam người đàn bà. Hắn hỏi tiếp:

           -Mấy hôm nay có ai đến thăm chị không?

           -Không

Bà ta cũng hỏi lại ngần ấy câu. Nhưng hắn th́ có mẹ đến thăm. Mẹ hắn vẫn đến  thăm vào những thời điểm quy định. Mẹ hắn là người thứ hai ngoài hắn, nghĩ rằng tội hắn không đáng chết. Nhưng cũng như hắn người mẹ không thể thay đổi các bằng chứng và bà cũng không bẻ cong được luật pháp.

  Câu chuyện giũa hai người chấm dứt khi có tiếng lách cách mở khóa pḥng. Hắn được dẫn đi vệ sinh. Hắn nh́n pḥng giam cách hắn một pḥng, cửa vẫn đóng thin thít .Người tử tù trong pḥng ấy đă đi trả án dêm rồi. Khi đi vệ sinh về hắn thấy một nữ quản giáo đang đưa người nữ tù cạnh pḥng hắn đi ra khỏi pḥng giam. Hắn nh́n khoảng sân nắng sáng rực rỡ. Mấy bụi dâm bụt cuối hành lang khoe sắc đỏ thắm. Nơi đó là sân tiễn biệt. Chính  nơi nầy  người tử tù sẽ bị bịt mắt dẫn độ lên xe đưa ra pháp trường. Đoạn đường từ nhà tù ra sân bắn không xa lắm. Sân bắn là nơi tận cùng của con đường. Người tử tù đến đây th́ không thể đi xa hơn nữa mà cũng không c̣n quay lại được nữa. Sân tiễn biệt sáng nay rực rỡ ánh b́nh minh. Những con bướm bay tung tăng trong nắng sớm. Gió sáng mai d́u dịu mát. Bầu trời th́ cao vút, trong xanh đến lạ. Hắn buột miệng -Nắng đẹp quá. Người  quản giáo nh́n hắn mỉm cười.

            -Bây giờ là mùa ǵ cậu biết không?

-Sao không biết, mùa xuân. Mà sao hồi nhỏ đến giờ cháu  chưa lúc nào thấy nắng có màu lạ lùng thế nầy.

-Lạ nghĩa là sao? Người quản giáo hỏi, nhưng ông cũng hiểu và giải thích với hắn -Nắng bao giờ cũng vậy thôi. Có lẽ cậu ngồi trong pḥng tối lâu ngày thành ra khi thấy nắng nó hoa lên như vậy. Hắn làm thinh. Có lẽ thế. Dù sao hắn cũng thấy nắng đẹp. Một cảm nhận mà hắn chưa từng có trước đây. Hắn bước vào pḥng giam. Cánh cửa xà lim lại khóa chặt. Hắn nghe có tiếng gơ bên vách. Người nữ tử tù đă trở lại và đang muốn nói chuyện với hắn. Hắn đến vách và bắt đầu gơ.

    Người quản giáo già sau khi đưa tên tử tù trẻ vào pḥng giam khóa lại, ông trở về vị trí qui định của ḿnh. Ông nghĩ đến tên tử tù trẻ vừa nói chuyện với ông trong mấy phút khi ông dẫn hắn ta đi vệ sinh. Ông cũng đă từng  có nhiều lần tṛ chuyện với hắn những lúc như thế. Tất cả những ǵ xẩy ra trong pḥng giam, kể cả những điều hắn nghĩ, tên tử tù trẻ khi có dịp đều tâm sự với ông. Trong đời, ông đă từng làm bạn với rất nhiều người trước những giờ phút  họ sắp trả món nợ mà không có ǵ thế được ngoài sinh mạng của họ. Trong những giờ nầy, không một ai mà không tỏ ra ân hận nuối tiếc. Không ai mà không tha thiết được sống thêm một thời gian nữa, dù chỉ vài giờ. Và không ai không   hy vọng rằng biết đâu có một phép lạ nào đó họ lại được cải tử hoàn sanh! Và ai cũng tâm niệm, giá như mà được giảm án để được sống sót th́ họ sẵn sàng làm tất cả những ǵ có thể làm được cho cuộc đời nầy. Nhưng con người ta thường chỉ biết nghĩ đến điều đó khi mọi chuyện không c̣n có thể. Trước nỗi ḷng ân hận và tha thiết muốn sống của họ, ông chỉ làm được một  việc là an ủi họ.- Hăy để ḷng thanh thản mà ra đi. Kiếp sau gắng làm người cho xứng đáng. Ông nói với những người tù như vậy mỗi lần ông dẫn họ đi vệ sinh. Tất cả đều cảm ơn ông và họ đều hứa với ông sẽ gắng làm được như vậy. Khuyên họ thế nhưng ḷng ông cũng chẳng thấy thanh thản chút nào. Con người ta chỉ sống một kiếp nầy thôi. Nếu không được ǵ, thế có nghĩa  là hết. Mỗi khi ông nghe xa xa từ phía pháp trường có một loạt đạn, ḷng ông lại đau nhói. Ông thấy như ḿnh vừa đánh lừa họ. Người  ta bắt họ vào đây cũng nhân danh đạo đức. Ông gh́  sát bên họ không rời nửa bước, cũng nhân danh đạo đức. Ông khuyên nhủ họ b́nh tâm chấp nhận cài chết, cũng nhân danh đạo đức. Cái chết của họ có thực sự cảnh tỉnh những người khác bỏ cái ác để quay về cái thiện không:? Những loạt đạn ông vẫn từng nghe xa xa vọng lại từ pháp trường không hề giảm, v́ số người bị kết án tử h́nh có giảm đi chút nào đâu. Điều nầy có nghĩa là thế nào! Dưới chế độ Phong kiến, lớp thống trị cũng t́m mọi cách trừng trị những kẻ bạo loạn gây rối trật tự xă hội, khuynh đảo vị thế quyền uy của tầng lớp ḿnh, bằng cách nghĩ ra những h́nh phạt cực kỳ dă man  như xử giảo, lăng tŕ, tứ mă phanh thây…Nhưng có phải v́ thế mà giai cấp của họ được tồn tại bền vững hoài đâu. Và những câu chuyện ông biết được từ những tử tù tâm sự trong suốt quăng đời làm nghề quản giáo của ḿnh , ông nhận  ra một điều có vẻ như là nghịch lí. Những kẻ gây án không hề nghĩ rằng ḿnh  đang làm cái việc mà luật pháp sẽ kết án tử h́nh. Dù rằng điều nầy lúc tỉnh táo, hẳn họ thừa biết. Do vậy mà nhiều  người  khi bị kết án tử họ cảm thấy ḿnh bị xử quá nặng. Họ thấy ḿnh bị xử ức  thực sự chứ không phải kêu ca để thoát tội chết như một số người khác. Dù rằng chứng cứ buộc tội đă rành rành và chiếu theo điều luật th́ họ chẳng c̣n chối căi vào đâu. Điều đó là sao vậy!

 Đang nghĩ ngợi mông lung ông quản giáo già chơt nh́n ra sân trại.Cái nắng mùa xuân mà hôm qua tên tử tù trẻ  thốt lên là đẹp quá, giờ ông lại thấy có một vẻ ǵ thê lương. Có một chút ǵ đó không thực. Những con bướm bay lượn trên những bông hoa bụp đỏ chói như màu máu. Những bông hoa bụp nầy, cùng những con bướm ngũ sắc bay lượn  nhởn nhơ kia đang cố đem lại  một vẻ đẹp b́nh yên hạnh phúc của mùa xuân ngay trên chính khoảng sân tiễn biệt. Chúng không khác ǵ những loạt đạn trên pháp trường đang cố tạo nên trong ḷng mọi người một cảm giác  b́nh yên để tiếp tục sống những ngày hạnh phúc khi nghĩ rằng  trên mặt đất đang mất dần  những kẻ chuyên gây tội ác. Rồi ông lại nghĩ. Thôi nghĩ ǵ cho mệt. Luật pháp cũng nhằm bảo vệ sự b́nh an cho con người. Bảo vệ sự công bằng cho con người. Mà ở đời có cái ǵ là chân, là thiện, là mỹ tuyệt đối đâu.

 Nghĩ quanh nghĩ quẩn một đỗi rồi ông lại nghĩ đến tên tử tù trẻ nọ. Ông cũng lấy làm lạ, sao ông nghĩ về hắn hơi nhiều. Những người khác ở trại  ông chỉ động viên an ủi họ rồi thôi. Lúc về nhà ông không nghĩ đến họ nữa. Cứ nghĩ về những người tử tù chắc ông phải chết sớm trước họ. Cứ chấp nhận cái công lí ấy, có khi  cũng bất nhân, nhưng làm sao được. Có làm có chịu. Nhưng cái gă thanh niên nầy khiến ông cứ nghĩ măi về hắn. Cả lúc ở nhà cũng vậy.

Một trong những nguyên nhân, có lẽ là vẻ bề ngoài của hắn ta, vẻ mặt hiền lành và luôn đăm chiêu

. Nh́n dáng dấp cũng như cách ăn nói của hắn, không ai nghĩ đó là người từng gây ra trọng án. Một bận hắn nhờ ông mua cho hắn một xấp giấy trắng và một cây bút bi. Ông nói, giấy th́ được, nhưng bút bi th́ không được. Hắn bảo không th́ một cây bút ch́.  Cũng không được.Tuyệt đối không đưa vào pḥng giam các vật nhọn. Chắc hắn muốn viết nhật kư hay một điều ǵ đó, nhưng yêu cầu không được nên hắn thôi.

Có một buổi sáng cũng trong một lần dẫn đi vệ sinh, hắn đă hỏi ông:

-Bác làm cái nghề nầy bao lâu rồi?

-Tính đến năm nầy nữa, tôi chuyển qua đây đă được mười lăm năm.

-Nếu không có ḷng thương người hẳn không làm được cái nghề nầy phải không bác.

-Cũng không rơ nữa. Nhưng dù sao nh́n các phạm nhân tôi cũng động ḷng. Nói đến đó ông quản giáo vội nói tránh đi không muốn cho tên tử tù biết rơ cái t́nh cảm trong ḷng ḿnh:

-Chúng tôi cũng chỉ làm tṛn trách nhiệm và chức năng của một người quản giáo. Nghề nào cũng vậy thôi. Phải làm tṛn bổn phận của ḿnh.

Hăn lại hỏi:

-Bác không  thấy căm ghét những tay đă từng gây ra tội ác như bọn cháu sao?

-Tất nhiên là có. Nhưng khi các anh đă biết ăn năn hối căi th́ khác.

-Vậy sao khi phạm nhân đă biết ăn năn hối căi mà nhà nước không tạo cho họ một lần cuối cùng để làm người trở lại?

Hắn nói  -Làm người  trên cơi đời nầy mới có ư nghĩa. C̣n sang bên kia cố gắng để thành người tốt như mẹ cháu  nói  th́ c̣n ư nghĩa ǵ.

-Đây là sự công bằng. Phạm nhân không đền tội th́ trật tự xă hội nầy sẽ như thế nào? Cha mẹ của người bị hại sẽ thấy thế nào? Họ sống làm sao khi thấy kẻ phạm tội cứ nhởn nhơ trước mắt họ?

Gă tử tù làm thinh, hắn nh́n xuống cái c̣ng số tám màu trắng bạc đang khóa chặt đôi cổ tay, hắn chậm răi bước đi.

Được mấy bước hắn lại ngảnh cổ nh́n ông quản giáo. Hắn hỏi:

-Ư cháu  không phải nói rằng buông tha cho những tay phạm tội như chúng cháu.  Nhưng nên cho chúng cháu có một thời  gian để suy nghĩ. Tất nhiên không phải suy nghĩ về việc làm củả ḿnh. Cái đó chẳng có ǵ phải suy nghĩ nữa. Nghĩ là chúng cháu  sẽ làm  được cái ǵ cho cuộc đời nầy trước khi đền tội. Lúc đó, có chết chúng cháu  cũng đă có một khoảng thời gian để làm người.

Thời gian đó là bao lâu? Và liệu qua thời gian đó hắn ta có nên người không? Rồi ai sẽ phán xét trở lại? Ông quản giáo già không hỏi người tử tù trẻ, ông chỉ tự hỏi như vậy. Rồi ông nghĩ, nói vậy chẳng lẽ chính ṭa án đă kết án tử rồi cũng chính ṭa án đó lại tha bổng ư? Làm như vậy chi bằng xóa bỏ luôn cái án tử h́nh cho xong. Mà sao lại không xóa bỏ được cái án cay nghiệt đó nhỉ ? Trên thế giới thiếu ǵ nước không có án tử h́nh, mà có phải v́ thế mà xă hội họ loạn lên cả đâu.  Ông quản giáo già lại thấy tự ḿnh mâu thuẩn. Và ông hiểu do đâu ông lại cứ nghĩ quanh quẩn như vậy.

.

Đến lượt người quản giáo im lặng. Đi một đoạn ngắn chợt ông hỏi người tử tù trẻ:

-Cậu nói ra những điều nầy làm ǵ khi cậu không c̣n cơ hội, mà tôi lại là người có nghe cũng như không thôi.

-Chẳng để làm ǵ cả. Nhưng nói ra được với bác điều như vậy cháu cũng thấy nhẹ bớt trong ḷng. Những điều ḿnh mơ ước mà không thực hiện được, đem ra giải bày cùng người khác đôi khi thấy cũng dễ chịu. Cảm ơn bác đă chịu tṛ chuyện với cháu. Mỗi ngày được mấy phút như thế nầy cũng là một đặc ân bác dành cho cháu  rồi.

Những lời nói của tên tử tù đă lay động tận sâu xa tấm ḷng của người quản giáo già.

. Ông hỏi người tử tù trẻ:

- Trước khi ra đi, cậu có yêu cầu tôi làm giúp một việc ǵ đó cho cậu không? Tất nhiên là trong phạm vi luật pháp cho phép.

-Cảm ơn bác. Bác đă hỏi th́ cháu xin nhờ bác giúp điều nầy, không biết bác có vui ḷng không.

-Cậu cứ đề xuất, như tôi đă nói , miễn là không vi phạm luật pháp.

-Cháu  nhờ bác ghi lại  điều mong muốn tha thiết của cháu, và những ǵ cháu từng trao đổi  chuyện tṛ với bác trong thời gian cháu nằm chờ ngày trả án. Sau nầy  bác  nhờ ai  đó viết văn hay, họ dựng thành một câu chuyện. Cháu mong  rằng  câu chuyện ấy  sẽ đến được tay một người đọc và người ấy sẽ hiểu được cháu.

-Điều nầy th́ chắc tôi không giúp được cậu.

-Chuyện nầy có liên quan ǵ đến luật pháp đâu.

-Không phải. Tôi nghĩ sẽ không ai chấp nhận cách suy nghĩ của cậu. Do vậy mà không ai nhọc công viết một câu chuyện khi biết rằng người đọc sẽ không chấp nhận.

Người tử tù không nói ǵ . Trước khi cánh cửa xà lim khép lại hắn ngoái cổ chào ông quản giáo già

  Ba tháng, sau buổi tṛ chuyện ấy, người tử tù trẻ đi trả án. Tất nhiên điều mong muốn của hắn dù tốt đẹp đến mấy cũng không ai cho hắn cơ hội để thực hiện. Người quản giáo già nhớ lời yêu cầu của hắn, dù lúc đó ông không hứa. Ông đem câu chuyện ấy nói với thằng cháu đang là luật sư. Thằng cháu nghe xong  nh́n ông  nói:

-Cháu nghĩ, không ai cảm thông với sự hối hận của những người sắp phải đền tội cả.

-Bác lại không nghĩ vậy. Con người ta sống ở đời, sự hối hận nào ta cũng cần phải cảm thông cả cháu ạ.

NBT

 

 


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media