http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Rét Hà Nội

                 

                                                                                                       tranh sơn dầu của NBT

        

 Rét Hà Nội                    

Hoàn nói với chồng:

-Em thấy không nên đưa cô Thiện vào làm ở công ty ḿnh. Tuyển người ngoài dễ xử trí hơn. Bản thân họ biết vị thế của ḿnh nên không ỷ lại. Do vậy mà làm việc có trách nhiệm. Ai không làm được việc th́ ḿnh cho nghỉ. Một cơ sở làm kinh tế phải là nơi tập trung của những người có năng lực chứ không phải là chỗ nương thân của bà con lúc gặp hoàn cảnh khó khăn.

-Anh cũng hiểu vậy. Cầu chồng của Hoàn nói:Nhưng Thiện vừa trải qua một cú sốc lớn về t́nh duyên, bây giờ anh không nhận Thiện vào công ty ḿnh mà lại bắt nó phải đi xin việc ở công ty khác không phải là bất nhẫn lắm sao. Cho dù đích thân anh đi xin cho nó cũng vậy. Anh phải giải thích  sao với Thiện và cả mẹ đây. Chuyện việc làm của Thiện th́ dễ. Anh chỉ cần gọi điện thoại đến công ty của mấy thằng bạn th́ bọn họ sẽ nhận Thiện ngay thôi. Nhưng anh sẽ nói sao với bạn bè khi anh không đưa em gái vào làm ở công ty ḿnh mà đẩy nó đến cho các công ty bạn. Chuyện nầy th́ chắc chắn không ổn rồi. Thôi chúng ta cứ để Thiện làm một công việc ǵ đó dơn giản, mục đích để Thiện khuây khỏa một thời gian, sau tính tiếp.

Hoàn làm thinh. Cầu biết vợ không bằng ḷng nhưng cũng đành phải chấp nhận vậy. Dù sao th́ sự có mặt của em gái anh ở công ty cũng không đến nỗi gây ra những trở ngại lớn, dù anh biết Thiện cũng chưa lấy lại được tinh thần để nhập tâm vào với công việc. Anh sẽ t́m cách an ủi và động viên Thiện.

                                                             

     Ở văn pḥng công ty Bất động sản Hoàn Cầu của của anh, Thiện đang ngồi đánh máy mấy cái văn bản hợp đồng mua bán nhà đất th́ một nữ nhân viên công ty khệ nệ mang đến một chồng hồ sơ. Đến  bàn làm việc của Thiện, nữ nhân viên đặt chồng hồ sơ xuống và nói:

- Cô Hoàn bảo chị đọc chồng hồ sơ nầy cho thật kỷ rồi phân loại ra. Mười một giờ trưa nay phải cho xong. Chị mang đến nộp lại cho cô Hoàn

-Phân loại như thế nào? Thiện hỏi.

Người nữ nhân viên nói:

-Tôi không biết. Phó giám đốc bảo sao tôi nói lại vậy. Có ǵ không hiểu chị đến gặp phó giám đốc để hỏi.

Nói xong nữ nhân viên vội vă bỏ đi. Thiện gọi vói theo:

-Nầy chị. C̣n mấy cái hợp đồng nầy tôi chưa đánh xong. Vậy th́ có phải dừng lại hay không?

Cô nữ nhân viên không trả lời. Cánh cửa tự động đă khép lại sau lưng cô ta.

Thiện nh́n đống hồ sơ cao chồng ngồng vừa được mang lại rồi nh́n cái văn bản đang đánh dở. Vậy th́ nên làm cái nào trước đây. Mà phân loại như thế nào, sao không nghe chị nhân viên hướng dẫn ǵ cả. Thiện ngưng đánh máy. Cô bước sang chồng hồ sơ, gồm có rất nhiều cặp giấy mỗi cặp đă được buộc dây cẩn thận. Thiện mở dây một cặp xem thử bên trong là những hồ sơ ǵ. Một vài hồ sơ mua bán nhà đất đă được kư từ lâu. Có cái đă kư cách đây ba năm, có cái vừa mới kư tháng trước, có cái chưa có chữ kư. Có lẽ phân loại hồ sơ nào đă xử lí xong, hồ sơ nào chưa xử lí. Thiện nghĩ vậy. Lật thêm vài hồ sơ nữa. Sao lại có cả biên bản đóng thuế. Vậy th́ phân loại sao đây. Trời đất lại có cả biên bản kư nhận lương  của công nhân viên. Đúng là ùm bà lằng. Thiện buộc kẹp hồ sơ lại. Thử mở một kẹp khác. Cũng t́nh trạng như vậy. Thiện tự hỏi một công ty tầm cỡ như Hoàn Cầu có thời gian hoạt động đă trên mười năm mà hồ sơ sổ sách lại tùm lum như vậy sao? Các nhân viên chuyên trách ở đâu cả. Nếu trên xuống thanh tra th́ công ty sẽ trả lời sao. Thiện buộc kẹp hồ sơ thứ hai lại và đứng dậy. Không có cách nào khác hơn là phải trực tiếp hỏi chị Hoàn, vừa là phó giám đốc vừa là chị dâu của Thiện.

 Cánh cửa pḥng phó giám đốc đă khép. Thiện gơ nhẹ. Không nghe giọng Hoàn trả lời mà cũng không có ai ra mở cửa. Thiện gơ lại một lần nữa. Vẫn im lặng. Một nam nhân viên đi ngang qua nói với Thiện:

-Phó giàm đốc đi họp trên pḥng Công thương nghiệp rồi chị Thiện à. Mười hai giờ cô ấy mới về.

Thiện trở về pḥng làm việc của ḿnh. Nh́n đồng hồ đă hơn mười giờ. Thôi cứ đánh nốt cho xong mấy cái hợp đồng nầy đă. Phân loại như thế nào th́ trưa nay chị Hoàn về sẽ hỏi lại cho rơ. Giao nhiệm vụ theo cách nầy th́ có trời mới làm được.

 

                                                                 *

-Có ǵ không cô Thiện?  Sao không thấy cô mang hồ đến. Tôi đă bảo Lan nói với cô là phải hoàn thành trước 11 giờ rồi mang lại cho tôi.  Cô đă làm xong chưa?

Thiện lúng túng trước câu hỏi của Hoàn.

Thiện dè dặt nói:

-Dạ mấy bản hợp đồng em đánh xong rồi.

-Không, tôi muốn hỏi chồng hồ sơ mà cô Lan giao sáng nay cho cô kia. Cô đă phân loại xong chưa?

-Dạ em không biết phân loại như thế nào nên định hỏi chị…

Hoàn nhăn mặt tỏ vẻ không hài long. Hoàn nói với em chồng, vẻ mặt lạnh như băng:

-Trời đất! Phân loại mà cũng không hiểu. Nghĩa là loại nào sắp ra loại đó. Rồi trong mỗi loại hồ sơ như vậy sắp riêng cái nào đă giải quyết  cái nào chưa giải quyết.  Rồi trong các hồ sơ đă giải quyết th́ sắp theo thứ tự thời gian. Cái nào trước cái nào sau…Vậy chứ có ǵ đâu mà không biết.

-Nhưng trong đó chen lẫn giữa những bản hợp đồng, những tờ biên lai, c̣n có cả những    bản lương của công nhân…

Bây giờ th́ Hoàn gắt thực sự:

-Tôi đă nói từ đầu rồi cô không nghe sao? Có nhiều loại nên tôi mới bảo loại nào ra loại đó. C̣n một loại th́ nói làm ǵ. Thôi được rồi. Cô làm không được th́ mang tất cả hồ sơ lại đây cho tôi. Tôi giao con  Lan nó làm chỉ nửa giờ là xong thôi. C̣n mấy cái hợp đồng cô đă đánh máy xong chưa?

-Dạ rồi.

-In ra chưa?

-Chưa.

-In ra rồi mang hết đến  cho anh cô.

 

                                                         *

Ngày chủ nhật Thiện ở nhà mẹ. Cô ngồi một ḿnh nh́n ra cửa sổ mà  nhớ lại buổi làm việc đầu tiên ở công ty Hoàn Cầu của vợ chồng anh trai ḿnh. Thiện chảy nước mắt. Thiện biết người chị dâu không muốn Thiện vào làm ở công ty của anh ḿnh. Thiện dư hiểu đống hồ sơ hổ lốn mà người chị dâu giao cho Thiện sắp xếp hôm đó chẳng qua là cách  của bà chị dâu muốn gây khó khăn để Thiện nghỉ việc. Ít ra Hoàn cũng có lí do để nói với chồng rằng Thiện không làm được việc. Chứ có công ty nào đă đi vào hoạt động cả chục năm nay mà lại có cách quản lí hồ sơ như vậy. Thôi được rồi. Ḿnh cũng thừa khả năng để t́m một công việc làm ổn định. Vào công ty nầy chẳng qua là ư kiến của anh trai và của mẹ thôi. Anh Cầu cũng muốn ḿnh vào làm công việc trong công ty anh như một cách san sẻ t́nh cảm anh em.

 Thiện vội lau nước mắt v́ thấy mẹ từ dưới nhà bếp đang đi lên. Nhưng mẹ Thiện đă thấy. Bà đến bên cạnh Thiện an ủi con gái:

-Thôi con. Chuyện t́nh duyên trắc trở là do duyên số cả con à. Mẹ biết thằng Lâm cũng không phải là người xấu. Có điều nó là thứ con cầu tự nối dơi cho cả ḍng họ Văn của nó. Nó được cha mẹ bảo bọc như thứ trứng non. Bây giờ lớn lên nó đă quen cái thói ỹ lại vào cha mẹ. Nhất cử nhất động cái ǵ cũng hỏi ư kiến mẹ. Mẹ nó nói A th́ nó nói A mẹ nó nói B th́ nó nói B. Vậy thôi. Mà mẹ nó lại là người đàn bà v́ quá thương yêu con nên trở thành một người mẹ quá ích kỷ. Trong một gia đ́nh như vậy làm vợ đă khó làm dâu lại càng khó hơn. Mẹ biết con cũng đă cố gắng chịu đựng mấy năm nay rồi. Mà thôi dứt ra được là  khỏe con à. Thà chịu đau một lần như vậy, giống như cái nhọt phải nghiến răng chịu đau mà cắt nó đi sau nầy mới thảnh thơi được. Con người ta cực sướng đều có số mạng cả. Không biết đâu là rủi không biết đâu là may. Trong thời gian nầy con cứ đến công ty anh trai con làm việc cho khuây khỏa. Cái ǵ rồi cũng qua cả.

Mẹ Thiện ngỡ con gái đang đau khổ v́ chuyện t́nh duyên trắc trở nên đă an ủi con gái như vậy. Đúng là Thiện đang đau khổ nhưng chuyện t́nh yêu cô đă khóc hết nước mắt rồi. Hôm nay Thiện chảy nước mắt v́ tủi thân nhiều chuyện.

Nghĩ đến Cam người chồng mà Thiện vừa li hôn, Thiện không thấy tiếc nuối mà thấy ức. Ở đời sao có loại thanh niên như vậy. Người lớn không ra người lớn trẻ con không ra trẻ con. Chuyện vợ chồng mà cái ǵ cũng đem ra hỏi ư kiến mẹ. Mà mẹ Cam đâu phải là người đàn bà phúc hậu. Cứ với cái quan niệm chồng trời vợ đất mà hành hạ Thiện không một chút thương tâm. Nào là cái bát chồng ăn phải như thế nào. Cái gối chồng kê phải như thế nào. Phải săn sóc chồng như thế nầy thế kia. Lấy chồng đă hai năm mà Thiện chưa bao giờ nghe mẹ chồng dặn con trai phải săn sóc vợ như thế nào. Mới cưới có hai năm mà mỗi lần Thiện đi ngang trước mặt mẹ chồng, bà cứ nh́n chằm chằm vào cái bụng của Thiện: Sao cái con nầy cưới lâu rồi mà chưa thấy ǵ cả vậy? Cho đến một hôm…

Và mỗi lần nghĩ đến, Thiện lại tự nhủ, thôi thôi đừng nghĩ đến nữa mọi chuyện đă qua rồi.

Nói vậy nhưng không nghĩ cũng không được. Nó như một mạch nước, Thiện cố tát ra khỏi đầu nhưng rồi đâu vào đó, nó lại chảy vào trước sự bất lực của Thiện. Sáng nay sự cư xử tàn tệ của người chị dâu, như một nhát cuốc phá vỡ cái be mà Thiện đă cố gắng đắp lên, để rồi tất cả sự đau buồn tuôn trào vào ḷng cùng một lúc. Và Thiện đă  khóc.

-Sáng nay con sang làm việc ở công ty anh Hai con như thế nào? Mẹ Thiện hỏi

Mẹ đă buồn quá nhiều v́ ḿnh rồi không nên để mẹ buồn thêm, nghĩ vậy Thiện nói:

-Dạ ở đó cũng vui mà công việc cũng nhẹ nhàng mẹ ạ.

-Ừ th́ anh trai và chị dâu con bên đó chứ ai đâu. Sáng nay chị Hoàn có gặp con không. Làm việc có ǵ không biết th́ hỏi chị con.

Thiện gượng cười:

-Mẹ làm như con là sinh viên mới ra trường không bằng.

-Ừ th́ trăm hay không bằng tay quen. Hồi ở công ty con công việc khác, con làm sếp người ta. Qua đây công việc lại khác. Thằng Cầu anh trai con nói với mẹ để con làm việc một thời gian ngắn cho quen với công việc cũng như có quan hệ tốt với các nhân viên trong công ty sau đó nó sẽ cất nhắc con lên lảm trưỡng pḥng.

-Không cần đâu mẹ ạ. Làm nhân viên của anh chị ấy là được rồi. Đó là công ty cổ phần chứ không phải của riêng gia đ́nh ḿnh. Con mới sang mà đ̣i hỏi chức vụ người ta bảo anh Hai đặt t́nh nhà lên trên quyền lợi công ty. Không hay cho anh Hai đâu.

                        

 

                                                                    *

Sau nhiều lần nghe Hoàn than phiền về năng lực của em gái, Cầu biết vợ không muốn em ḿnh vào làm ở công ty. Điều nầy th́ Hoàn có lần đă nói thẳng với anh. Anh không tin Thiện không có năng lực. Nhưng rơ ràng để hai người làm chung với nhau là không ổn rồi. Một lần hai anh em ngồi tâm sự với nhau Cầu nói với em gái:

-Hay là để anh điều em xuống Cần thơ, ở đấy chi nhánh của Hoàn Cầu cũng khá lớn. Mà thành Phố Cần thơ cũng đẹp. Một hai tuần em lên thăm mẹ một lần. Em thấy thế nào?

-Thôi anh à. Em có con bạn ngoài Hà nội. Nó gọi điện bảo em ra ngoài đó làm việc với nó cho vui.

-Ở Hà nội không có chi nhánh của công ty Hoàn Cầu. Bạn bè anh ngoài đó cũng có nhưng thân thiết th́ không có. Ra ngoài đó một thân một ḿnh mẹ không cho em đi đâu.

-Không sao đâu. Em đâu c̣n nhỏ dại nữa  mà cái ǵ mẹ cũng phải  lo. Em sẽ có cách thuyết phục mẹ.

-Thôi được anh sẽ gởi em cho một cô bạn của anh ngoài đó.

-Không cần đâu anh ạ. Em tự liệu được mà.

 

Mẹ Thiện không chịu cho con gái đi xa. Thấy mẹ và chị không thống nhất ư kiến, Tuấn  cậu em trai út của Thiện vừa thi Y khoa rớt, góp ư:

-Thôi để em đi với chị Thiện. Ra ngoài đó ban ngày em kiếm việc ǵ làm ban đêm em ôn thi. Có hai chị em mẹ không phải lo đâu.

-Mầy ra ngoài đó th́ làm được cái ǵ. Thôi ở nhà ôn sang năm thi lại. Rớt thêm một năm nửa là bỏ đấy con ạ. Mẹ nói.

-Chán chi việc làm. Tuấn nói giọng tin tưởng.

Thiện nghe em đi theo cũng thấy vững bụng. Thiện nói với mẹ.

-Thôi để thằng Tuấn ra đi với con. Nó ở nhà ôn thi không phải đi làm ǵ cả. Lương con hai đứa ăn cũng đủ. Mẹ đừng lo.

 

                                                                *

Thiện được người bạn gái giới thiệu cho làm kế toán một công ty nhỏ tại Hà Nội. Công việc nhẹ nhàng nhưng lương th́ thấp. Người bạn gái Thiện lúc đầu có kế hoạch đem Thiện về ở nhà ḿnh nhưng sau nghe có em trai Thiện cùng ra nên cha mẹ người bạn không đồng ư. Chị em Thiện thuê một căn gác hẹp trong hẻm. Buổi sáng hai chị em ra ngơ mua hai nắm xôi khúc vào ăn. Thiện đi làm, Tuấn ở nhà ôn bài. Bữa trưa, Thiện ăn cơm ở công ty, ở nhà Tuấn ăn ḿ tôm.  Có lúc tiết kiệm Tuấn nhịn ăn bữa trưa. Tối đi làm về Thiện chạy ra cái chợ xép gần đó mua chút thức ăn về nấu hai chị em cùng ăn.  

Mùa đông Hà nội lạnh dưới mười độ. Cá sông Hồng chết nổi khắp mặt sông. Hai chị em Thiện không quen với cái rét như dao cắt nầy. Vừa đói vừa rét hai chị em người nào cũng xơ xác. Tối nào mẹ cũng gọi điện ra. Hỏi thăm hai con. Giọng của mẹ nức nở có khi hút tắt bởi tiếng gào của gió rít trên mái tôn pḥng trọ. Mẹ Thiện hỏi:Ngoài đó nghe đài nói lạnh lắm, hai con có áo ấm mặc không? Lương con có đủ cho hai chị em ăn không? Nghe người ta nói ngoài đó có nạn buôn đàn bà và trẻ con sang Trung quốc. Mẹ lo quá. Phải cẩn thận nghe con. Nhà con thuê cửa ngơ có chắc không? Tối ngủ nhớ khóa cửa nghe con. Nói thằng Tuấn đừng ra đường gây gổ với ai. Tính nó nóng năy mà ḿnh lại dân ở xa đến... Mẹ dặn đủ điều.

 Một hôm Thiện vừa đi làm về, Tuấn chạy ra hớn hở:

-Em đă xin được việc làm rồi chị Thiện ơi!

-Làm ǵ? Em phải ở nhà lo mà ôn bài.

-Em đi làm buổi sáng. Buổi chiều và tối ở nhà ôn bài. Chắc chắn năm nay em sẽ đậu vào Y khoa. Chị có tin không?

-Mà em xin việc ở đâu?

-Ở… ở một công ty bao b́ xuất khẩu. Công việc cũng nhàn. Ngày mai em bắt đầu đi làm rồi đấy.

-Sao em biết công ty đó cần người làm?

-Em đọc báo.

-Sang nhỉ! Có tiền mua báo đọc nữa chứ. Không khéo lại nhịn ăn bữa trưa phải không.

Nói xong Thiện nh́n em, giọng xúc động:

-Trông em gầy lắm.

Tuấn nh́n chị. Thiện đọc được trong ánh mắt em câu nói mà người em trai muốn nói với ḿnh.

Thiện nhắc em:

-Mẹ luôn dặn em phải biết giữ quan hệ tốt với mọi người đấy.

-Biết rồi mà.

Nói xong Tuấn ôm vai chị. Tuấn cố cầm nước mắt. Chị gầy quá.

 

                                                  *

Một sáng chủ nhật Tuấn rủ chị:

-Chị Thiện! Bữa nay  ḿnh 'giàu 'rồi,  chị em ḿnh ra quán cà phê một bữa đi. Cái lạnh ở đó chắc đẹp lắm, không tàn bạo như cái lạnh trong pḥng trọ của ḿnh đâu.

Thiện cười:

-Ừ với người túi không có đồng nào th́ cái lạnh rất khắc nghiệt. Nhưng với người túi  rủng rĩnh  th́ nó tỏ ra rất phong lưu và lăng mạn đấy.  Với cái túi của chị em ḿnh chắc nó không chịu phô hết cài vẻ lăng mạn của nó cho ḿnh xem đâu.

 Lần đầu tiên hai chị em Thiện dẫn nhau ra quán cà phê. Một quán đông khách ở một ngă tư  Hà Nội.

 Ra Hà nội đă gần một năm mà hai chị em Thiện chưa bao giờ đặt chân vào quán cà phê, dù là quán cà phê bên vệ đường. Thiện trang điểm sơ một chút rồi soi ḿnh trong gương. Đă gần hai năm rồi Thiện như quên mất chuyện trang điểm, cả những lúc đi làm việc.

Tuấn nh́n chị cười:

-Chị c̣n trẻ và đẹp lắm. Để rồi em sẽ giới thiệu ở công ty em cho chị một chàng.

-Ừ chọn chàng nào ế vợ đấy nhé. Những thằng như vậy thường biết thương và quư trọng  vợ.

Cả hai chị em cùng cười.

Thiện mặc chiếc áo ấm mầu booc đô mà hai chị em đă dạo phố mua vào chủ nhật trước. Tuấn th́ mặc chiếc áo len dày côm do Thiện đan tay vào những buổi tối.

Ngày chủ nhật mà trời lại lạnh nên quán cà phê đông khách. Tuấn chọn một chỗ ngồi có thể nh́n ra được ngoài đường phố. Dù đă mặc áo ấm nhưng Thiện vẫn thấy gai gai trong người. Mùa đông Hà nội th́  mặc một chiếc áo lạnh cũng chưa đủ ấm. Ngoài trời cơn mưa phùn phủ một bụi nước trắng xóa. Hai chị em vừa nhâm nhi cà phê vừa ôn lại chuyện cũ. Thật ra chuyện cũ cũng mới cách đây chưa đầy  một năm lúc hai chị em vừa đặt chân đến thành phố xa lạ nầy.  Đang chuyện tṛ bỗng một thanh niên ở một chiếc bàn cạnh đó bước đến, trên tay cầm tách cà phê. Anh ta dè dặt nói:

-Xin lỗi, ḿnh tên  là Hà. Thấy hai chị em chuyện tṛ vui vẻ quá, ḿnh ngồi uống một ḿnh cũng buồn. Xin được ngồi chung  uống cùng hai bạn  cho vui có tiện không.

Tuấn nh́n thanh niên, nói:

-Sao biết chúng tôi là hai chị em ?

Thanh niên mỉm cười:

-Thấy khuôn mặt hai người giống nhau nên ḿnh đoán  như vậy. Anh ta lại mỉm cười ư nhị:

-Nếu hai người không giống nhau th́ ḿnh đă không có cái đề nghị vô duyên như thế nầy đâu.

Thiện bật cười trước câu nói dí dỏm của thanh niên. Lúc đầu Thiện thấy khó chịu trước cái đề nghị bất lịch sự của thanh niên. Nhưng khi thanh niên giải thích th́ Thiện lại thấy ở cái anh chàng nầy có cái ǵ đó tinh tế.

Tuấn kéo thêm chiếc ghế mời thanh niên ngồi và nói:

-Đúng đây là chị Thiện của ḿnh.

Thanh niên vẫn nụ cười nhă nhặn trên môi:

-Hai bạn vừa trong Nam ra phải không?

Thiện trả lời thay em:

-Chúng tôi ra đây đă gần một năm rồi. Anh là người Hà nội?

-Vâng. Ḿnh sinh  ở Hà nội,  bố mẹ ḿnh gốc ở Ninh B́nh.

Đang hỏi han nhau về gốc gác chợt thanh niên đặt ly cà phê xuống bàn nh́n mặt Tuấn rồi nói:

-H́nh như ḿnh có gặp bạn ở đâu đây. À đúng rồi ở ga Hàng Cỏ!

Với thái độ thân thiện, đột ngột thanh niên ch́a tay ra nắm tay Tuấn, trước sự bất ngờ của Tuấn. Thanh niên nói:

-Mới sáng kia đây mà, bạn quên ḿnh sao? Ḿnh đă nhờ bạn chuyển mấy thùng đồ trên tàu SE2, từ tpHCM ra,  xuống xe của ḿnh …

Tuấn nói như hốt hoảng:

-Không không. Anh nhầm ai rồi đấy.

Thiện kịp nhận ra cái nháy mắt của em trai với  thanh niên.  Cùng lúc đó thanh niên tỏ ra hết sức bối rối. Anh ta không ngớt xin lỗi:

-Xin lỗi xin lỗi! Vậy là ḿnh nhầm.

Anh ta lại nắm tay Tuấn:

-Xin lỗi nhé ḿnh nhầm.

Rồi anh ta chủ động lái câu chuyện:

-Hai bạn ra đây học hay đă đi làm rồi?

Thiện lặng thinh. Thấy vậy Tuấn trả lời :

-Chị ḿnh đi làm c̣n ḿnh ra đây để ôn thi.

Thanh niên quay qua Thiện:

-Cô Thiện đang làm việc ở công ty nào?

Thiện như người mất hồn không nghe thanh niên hỏi. Tuấn lại trả lời thay chị.

Sau buổi cà phê, trước khi chia tay, thanh niên không quên hỏi số điện của Tuấn, rồi đưa cac vi dit của ḿnh cho Tuấn và nói:

-Chủ nhật mỗi tuần chúng ta đến đây uống cà phê nhé. Và đây là địa chỉ của ḿnh, có ǵ bạn liên lạc với ḿnh qua số nầy.

Tuấn cảm ơn và liếc qua tấm cac vi dít, nói:

- Tổng giám đốc của  tập đoàn Nam Hà mà trẻ quá. Cứ ngỡ anh là một sinh viên.

Thanh niên mỉm cười khiêm tốn:

-Ḿnh thừa hưởng sự nghiệp của bố ḿnh thôi chứ chẳng tài năng ǵ.

Tuấn nh́n thanh niên bước lên chiếc xe con mầu kem. Đúng là chiếc xe ấy.

 

                                                      *

 

Mùa hè năm đó Tuấn đậu vào trường Y Hà nội. Thiện th́ làm việc ở tổng công ty Nam Hà.

Làm việc được hai năm Thiện được cất nhắc lên làm quyền Trưởng pḥng kế toán của tổng công ty thay cho người tiền nhiệm xin nghỉ v́ lí do sức khỏe .

     Sau đó đám cưới của Thiện và   được tổ chức ở Hà nội.

 Trong thời gian nầy Thiện thỉnh thoảng về thăm mẹ. Gặp anh trai Thiện chỉ nói chuyện về việc nhà không hề đả động ǵ đến công ty của  anh cũng như không hề nhắc lại những chuyện Thiện trải qua khi làm ở công ty Hoàn Cầu. Có lần Thiện gặp Hoàn nhưng hai người chỉ chào hỏi xă giao thôi. Hoàn không hề có một lời hỏi thăm về công việc làm ăn  của em chồng. Cho đến một dịp về thăm tết, Thiện thấy sức khỏe anh trai  sa sút đi nhiều . Thiện hỏi anh t́nh h́nh làm ăn của công ty Hoàn Cầu như thế nào, anh Thiện bảo mọi việc đều ổn. Thiện dặn anh trai giữ ǵn sức khỏe. Trông anh dạo nầy gầy hơn trước nhiều đấy. Thiện vốn là con người nhạy cảm, dù Cầu nói công ty của anh vẫn ổn nhưng trông sức khỏe của anh Thiện đoán công ty anh đang gặp khó khăn. Thiện muốn kể lại t́nh trạng sổ sách công ty Hoàn Cầu cho anh nghe và nhắc  anh trai quan tâm hơn về công tác quản lí hồ sơ của công ty nhưng nghĩ anh cũng là con người từng trải trên thương trường, và Hoàn không phải không có kinh nghiệm. Chị ấy cũng học trường lớp đào tạo bài bản  hẳn hoi. Hồi đó chẳng qua Hoàn muốn làm khó ḿnh mà thôi. Nói ra không khéo anh trai nghĩ ḿnh không ưa chị dâu nên đặt bày nói xấu. Thiện nh́n anh im lặng rồi thở ra không nói ǵ.

 Sau cái tết đó chừng bảy tám thàng   th́ Thiện nhận được  điện  của mẹ gọi ra báo tin công ty của anh trai sắp vỡ nợ. Mẹ Thiện cho biết vợ chồng Cầu dự định bán  công ty lại cho một doanh nhân người Thái. Mẹ khóc, hỏi Thiện:

-Công ty nó đang làm ăn ngon lành, đùng một cái nghe vỡ nợ là làm sao vậy con?

-Dạ chuyện đó cũng thường thôi mẹ ạ. Có nhiều công ty,  được đưa lên báo khen là  làm ăn có hiệu quả.  Không lâu sau th́ báo lại đăng công ty đó phá sản. Mẹ cứ b́nh tĩnh, để con nói chuyện với anh Hai xem t́nh h́nh ra sao rồi coi có cách nào giúp anh ấy không.

Mẹ Thiện lại khóc:

-Ừ con coi có cách ǵ giúp anh con không. Thằng  Cầu tội lắm nó luôn lo lắng cho tương lai của con. Thế mà bây giờ nó lại…

-Dạ con hiểu. Thiện nói với mẹ: Mẹ cứ yên tâm đừng lo lắng nhiều mà sinh bệnh đấy. Con sẽ cố gắng hết sức. Làm được ǵ con sẽ làm.

 

   Giữa lúc Hoàn Cầu đang lâm vào bế tắc th́ Thiện về thăm anh. Hai anh em bàn chuyện cứu gở công ty Hoàn Cầu.

 Nửa tháng sau hai vợ chồng Thiện vào, mang theo cả ê kíp chuyên môn của tổng công ty Nam Hà. Hai vợ chồng Thiện đă thống nhất  cứu công ty của người anh.

Một buổi sáng vợ chồng Thiện đang trao đổi  sắp xếp thời gian làm việc với Cầu tại công ty người anh, thấy Thiện, Hoàn vội bước nhanh định tránh mặt. Nhưng Thiện đă kịp thời gọi lại:

-Chị Hoàn! Chị hăy chuẩn bị toàn bộ giấy tờ sổ sách của công ty, sáng mai chị mang ra để em đến làm việc.

    NBT      Sài g̣n mùa mưa 2014

 


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media