http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Người thầy cũ của tôi


Người thầy cũ của tôi

Hôm nay đă là ngày 21 tháng 11. Hội Ái hữu cựu học sinh Nguyễn Hoàng - Quảng trị tại Sài g̣n tổ chức ngày Tri ân thầy cô giáo. Đúng ra ngày  lễ nầy phải tổ chức vào 20-11, ngày Hiến chương nhà giáo. Nhưng Hội có lịch sinh hoạt vào ngày chủ nhật mỗi cuối tháng.  Năm  nay rơi đúng vào 21-11.

Khi anh Phái, Trưởng ban tổ chức xướng tên quư thầy cô cựu giáo sư trường Trung học Nguyễn Hoàng,  mời lên nhận những những bông hoa tươi thắm, tôi chú ư lắng nghe có tên thầy cô giáo nào trực tiếp dạy tôi không. Đă năm sáu thầy cô  lần lượt bước lên sảnh lễ. Chưa thấy ai quen cả. Dù tóc tôi cũng đă nhuốm bạc nhưng trông dáng dấp già nua của quư thầy cô ḷng tôi không khỏi xúc động. Tất nhiên tôi chỉ lắng nghe tên thôi, thật khó mà  nhận diện. Tôi đă xa trường đúng nửa thế kỷ, làm sao có thể nhận ra nét thân quen trên khuôn mặt của thầy cô giáo cũ của ḿnh.

 Chợt tôi chú ư khi nghe anh Phái đọc to:

-Kính mời thầy Nguyễn Thanh Bá.

Thầy Nguyễn Thanh Bá cũng có mặt ư? Vậy là ḿnh sắp gặp được một thầy cũ rồi.

Một thầy giáo già chậm răi bước lên. Chẳng lẽ vẻ mặt của thầy biến đổi đến thế sao? Tôi không nhận ra một dấu vết nào  thân  quen trên khuôn mặt của thầy Nguyễn Thanh Bá cả. Trong đầu tôi hiện ra h́nh ảnh của thầy Bá người Huế, dạy môn Văn, dáng người mảnh khảnh, giọng nói nhỏ nhẹ ấm áp.

Tôi đang nghĩ đến một tiết dạy năm nào của thầy c̣n đọng lại  trong kư ức của tôi .

Thầy đang b́nh giảng một bài ca dao.

 

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân

Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc

Em có chồng rồi, anh tiếc lắm thay…

 

 Tôi c̣n nhớ. Ư tứ  bài giảng của thầy hôm đó không gợi nên một h́nh ảnh hay mở ra một  t́nh tiết nào độc đáo mới lạ. Đại loại khi đọc bài ca dao nầy ai cũng có thể hiểu nội dung của nó, nói về một chàng trai đă bỏ qua một mối t́nh đẹp đẽ để chạy theo những h́nh bóng vu vơ. Hết trèo lên cây bưởi lại bước xuống vườn mà không để ư đến một nụ tầm xuân đang chờ bàn tay của ḿnh. Và khi chàng trai phát hiện ra nụ tầm xuân nở ra xanh biếc th́ đă muộn màng. Chỉ c̣n biết than thở: Em có chồng rồi, anh tiếc lắm thay. Anh ta lại càng tiếc nuối  hơn khi nghe người con gái trách móc. Ba đồng một mớ trầu cay / Sao anh chẳng hỏi những ngày c̣n không/Bây giờ em đă có chồng/Như chim vào lồng như cá cắn câu…

Cậu con trai không biết sự vô tâm của ḿnh đă đem lại đau khổ cho người con gái đến chừng nào. Có lẽ sau những câu than thở ấy là những giọt nước mắt của cô gái. Và cũng có lẽ trên cả sự đau buồn, là nỗi tuyệt vọng của cô gái . Cá cắn câu biết đâu mà gỡ /Chim vào lồng biết thủa nào ra…

Tôi lại nh́n lên sảnh lễ.

                                               *

 

 Các thầy cô sau khi nhận hoa xong, từng người bước xuống. Tôi để ư xem thầy Thanh Bá xuống ngồi ở vị trí nào. Tôi t́m đến:

-Em xin chào thầy. Xin lỗi, thầy là thầy Thanh Bá.

Thầy Bá cầm tay tôi thân mật:

-Đúng rồi tôi là Nguyễn Thanh Bá đây. Anh là…

Tôi chưa dám nhận ḿnh là học sinh cũ của thầy. Tôi thận trọng:

-Dạ xin lỗi, thầy dạy bộ môn Văn phải không?

Thầy Bá nh́n tôi mỉm cười:

-Không. Tôi dạy môn Toán.

-Dạ. Vậy em nhầm thầy với thầy…

Thầy Bá như chợt hiểu ra, nh́n tôi cười hiền lành. Rồi vẻ mặt thầy tỏ một chút xúc động, thầy Bá hỏi:

-Thầy Nguyễn Thanh Bá dạy môn Văn người Huế phải không?

-Dạ đúng rồi.

-Vậy th́ thầy Bá mất rồi. Thầy Bá mất cách đây đă  mấy năm.

Tôi đứng lặng người. Một nỗi buồn tràn ngập trong ḷng. Thầy Thanh Bá đă mất cách đây mấy năm!

Tôi chào thầy Thanh Bá dạy Toán rồi trở về ngồi vào chỗ cũ.

H́nh ảnh thầy Thanh Bá dạy Văn năm nào lại hiện về trong kư ức của tôi. Thầy tiếp tục b́nh giảng bài ca dao.

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân…

  Giờ học  trôi qua nhẹ nhàng. Với giọng Huế ấm áp,  cách diễn đạt  các t́nh tiết  minh bạch và hợp lư của thầy Thanh Bá  khiến tất cả học sinh trong lớp hầu như ai cũng hài ḷng. Chẳng có ǵ để thắc mắc cả. Đột nhiên thầy Bá hỏi:

-Các em có thắc mắc ǵ về ư tứ của bài ca dao nầy không?

-Dạ không.

-Nếu các em không có ǵ để thắc mắc cả, th́ nghe thầy đọc lại câu nầy:

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân. Thầy hỏi các em nhé: Tại sao bước xuống vườn cà mà lại hái nụ tầm xuân?

Cả lớp im lặng.

Đoán chừng học sinh chưa hiểu rơ câu hỏi của ḿnh, thầy

phân tích cho rơ ràng câu hỏi:

-Bước xuống vườn cà th́ hái hoa cà chứ sao lại hái nụ tầm xuân? C̣n nếu bảo rằng v́ nụ tầm xuân đẹp hơn th́ tại sao đi hái nụ tầm xuân mà phải bước qua vườn cà, không đi một lối nào khác? Hoa cà trong câu nầy có ngụ ư ǵ?

Cả lớp vẫn im lặng, h́nh như đến bây giờ mọi người mới nhận ra rằng  ḿnh chưa hiểu hết ư tứ của mấy câu ca dao, mà mới đọc qua nghe chừng như đơn giản.

Thay v́ có câu trả lời, lại có nhiều tiếng cười. Hay! Học sinh cảm thấy khoái cái câu hỏi của thầy Thanh Bá đặt ra.

Đợi mấy phút không ai trả lời thầy Bá nói:

-Tất nhiên mỗi người có cách hiểu của ḿnh. Thầy cũng có cách hiểu riêng của thầy. Thôi ta tạm gác vấn đề nầy lại. Các em về nhà tiếp tục suy nghĩ. Giờ văn tuần sau thầy tṛ ta trở lại tiếp tục phân tích trao đổi.

Tôi không ngờ giờ học đó là giờ học cuối cùng của lớp tôi với thầy Thanh Bá. V́ tuần sau thầy Bá đă được nhà trường điều qua dạy cho lớp đệ tam A. Thay vào đó, thầy Mỹ dạy lớp đệ tam B chúng tôi. Và chúng tôi không c̣n được dịp nghe câu giải thích của thầy nữa.

 

                                                     *

Nói như thầy Thanh Bá, trong văn chương không đ̣i hỏi sự đánh giá đúng, sai tuyệt đối. Mỗi người có thể hiểu theo một cách khác nhau. Không thể nói cách  hiểu của người nầy đúng, của người kia sai. Điều tôi muốn nói là trong giờ học đó thầy Thanh Bá đă nêu lên một vấn đề mà suốt đời làm nghề dạy học tôi luôn luôn cố t́m câu trả lời cho thỏa đáng.

Dạy học không phải truyền thụ tất cả kiến thức cho học sinh mà nêu  những vấn đề, yêu cầu học sinh phải tự t́m cách giải quyết. Và quá tŕnh t́m cách giải quyết một vấn đề là một nỗ lực sáng tạo.

 Đó là phương pháp giáo dục hiện đại mà thầy cô chúng ta đă áp dụng để dạy cho chúng ta cách đây hơn nửa thế kỷ rồi.

 

    Nguyễn Bá Tŕnh.

 

 



Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media