http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Hai người bạn.

       

           Hai người bạn

 

Trên chuyến xe hồi cư từ bến xe liên tỉnh về quê, mọi người trên xe ngủ gà ngủ gật,

 nhưng Thiêm th́ không ngủ được, dù tối qua, kể cả mấy tối trước anh cũng đă mất ngủ. Anh ôn lại sự cố đă xẩy ra đêm hôm đó. Nói hôm đó, thực ra cách đây đă hơn bốn năm, thế nhưng trong anh nó như vừa mới xẩy ra đâu đây. Bởi mỗi lần nghĩ lại cái đêm khủng khiếp ấy, vết sẹo ở mang tai anh cứ nghe ngưa ngứa như đang ở giai đoạn mới vừa đâm da non chưa lành hẳn.

  Ư nghĩ đào ngũ trong Thiêm cũng chỉ mới xẩy ra vào tối ấy. Đó là đêm đơn vị của anh bị pháo kích dữ dội. Lúc ấy khoảng nửa đêm. Những quả pháo đột nhiên rơi tới tấp lên những chiếc hầm trú ẩn của đơn vị anh. Hầm của anh bị sập. Anh thấy ngộp thở, đất cát bít kín hai lỗ mũi và trám đầy miệng. Vệt sáng lờ nhờ ở cửa hầm đă bị bóng đen dập tắt. Bạn chiến đấu chung hầm với anh cũng là người gần quê anh là Chiến ngồi ở cửa hầm thét lên đau đớn rồi im lặng. Những tiếng nổ tiếp tục rung chuyển, nhưng những tia chớp sau đó không c̣n xuyên được vào hầm. Anh giẫm lên thân Chiến quờ quạng t́m hướng cửa hầm cào vẹt đất đá t́m cách chui lên mặt đất. Ra khỏi hầm anh đâm đầu chạy giữa những tiếng rít của mảnh pháo và những tia chớp sáng chói mắt. Anh t́m hướng bờ suối và kịp thời lăn bổ xuống. Mặc những tiếng nổ và lằn chớp muốn xé tan và làm sụp đổ cả núi rừng, anh không bận tâm đến nó. Anh nằm dưới gành đá và nghĩ đến Vân, vợ anh. Anh nhớ nàng quay quắt. Anh khóc. Anh muốn về bên nàng ngay lúc đó. Anh không thể chết mà không có Vân bên cạnh. Anh quyết định lợi dụng hoàn cảnh hỗn loạn trong đêm tối nầy anh bỏ ngũ. Anh phải về với nàng, sẽ cùng nàng chạy trốn khỏi cuộc chiến nầy. Phải chạy ngay bây giờ. Chạy giữa mưa pháo như thế nầy th́ cơ may anh gặp Vân ít ra cũng được năm mươi phần trăm. Nếu ở lại hoặc chờ hết đợt pháo kích th́ không c̣n cơ may nào nữa. Vừa lên khỏi bờ suối, anh nghe tiếng gào thét cầu cứu:-Thiêm ơi cứu tao với! Phát ra từ phía căn hầm trú ẩn của anh và Chiến. Thằng Chiến c̣n sống! Mặc nó. Vân ơi! Vân ơi! Anh phải về với em. Anh lao ḿnh trong đêm theo hướng đă định, không ư thức được trước mắt ḿnh là ǵ. Có thể là bạn. Có thể là địch. Có thể là cái chết. Bạn và địch và cái chết giờ đây với anh là một. Chạy. Chạy. Vân ơi anh về với em đây! Vân ơi anh về đây! Được mấy bước anh phải nằm bẹp xuống, một quả pháo nổ phía trước mặt anh.         -Thiêm ơi cứu tao với! Không! Không! Vân ơi, anh phải về với em. Gặp em rồi anh chết cũng được.                               - Thiêm ơi tao sắp chết! Không, không. Mặc tiếng nổ của trái pháo gần anh,Thiêm đứng dậy. Anh  tiếp tục chạy.

 Thật lạ lùng, trong đầu anh đang nghĩ chạy  về với Vân, nhưng được vài mươi bước anh nghe tiếng Chiến gào ngay dưới bước chân của anh. Anh chợt nhận ra ḿnh đang đứng bên miệng hầm nơi phát ra tiếng cầu cứu của Chiến. Măi sau nầy Thiêm mới nhận ra những bước chân quay lại giống như vô thức đă làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của anh. Nằm sấp trên miệng hầm, Thiêm như cái máy hai tay bươi cào lia lịa hốt đất đá vẹt miệng hầm. Khi bàn tay anh lọt vào một khoảng trống anh vội chui tỏm xuống kéo Chiến lên.

    Tại bệnh xá dă chiến, sau đêm đơn vị anh bị pháo kích, Thiêm điều trị vết thương ở mang tai do một tảng đá trên miệng hầm rơi xuống trong lúc anh tḥ đầu vào hầm cố t́m cách kéo Chiến lên. Chiến th́ bị một vết thương gần như nát cả phần hạ bộ.

 

   Sau gần một tháng điều trị ở trạm xá, Thiêm trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu. C̣n Chiến th́ nằm lại điều trị do vết thương khá nặng. Sau nầy anh có hỏi thăm và được biết Chiến lành vết thương và được giải ngũ.

                                  

   Cho đến hôm nay gần bốn năm sau, kể từ ngày Thiêm chia tay với Chiến ở trạm xá, chiến tranh đă thực sự chấm dứt. Bây giờ anh đang trên đường về quê.

 Thiêm nghĩ bụng khi anh bước vào nhà, Vân sẽ quá bất ngờ, nàng sẽ chạy ra ôm anh vào ḷng mà khóc sướt mướt. C̣n con gái anh là Đông, nay cũng đă bảy tuổi, tính cho chính xác là bảy tuổi ba tháng mười hai ngày. Nó sẽ làm sao nhỉ? Ngày anh về phép lần cuối cùng nó mới hai tuổi. Nó có nhớ anh không? Nó có sà vào ḷng anh như mẹ nó không? Hay nó nh́n anh ngần ngại như nh́n một người lạ.T́nh cảm cha con chắc chỉ có trong anh mà chưa nẩy nở trong ḷng con bé, bởi hai cha con đâu có gần gũi nhau nhiều. Mà trẻ con hễ ai gần gũi th́ nó thân thiện. Ngay cả với anh, những lúc xa nhà anh thấy nhớ thương  Vân nhiều hơn là nhớ Đông con gái anh.

 

   Trông lại căn nhà, tổ ấm của anh và Vân một thời, dù thời gian chung sống với nhau không nhiều lắm nhưng anh có rất nhiều kỷ niệm. Ngoài ra ở đây, anh c̣n có cả một bầu trời kỷ niệm về tuổi thơ, bởi đó là ngôi nhà cha mẹ anh để lại, Thiêm bồi hồi xúc động. Thấy cánh cửa khép hờ anh chưa vội gọiVân. Anh đứng ngoài ngơ nh́n quanh khu nhà. Khuôn viên nhà cửa không có ǵ thay đổi nhiều so với lúc anh ra đi. Nhưng điều làm anh ngạc nhiên là sự ngăn nắp sạch sẽ, một cảnh quang hiếm thấy ở những ngôi nhà không có bàn tay chăm sóc của người đàn ông. Ở nhà quê, một ngôi nhà gạch lợp ngói ba gian như vậy là khang trang lắm rồi. Phía trái cách nhà bếp vài thước là chuồng ḅ, hồi anh c̣n ở nhà, hai vợ chồng có nuôi cặp ḅ sữa loại ḅ lai Ấn Độ. Bây giờ anh thấy trong chuồng có hai con ḅ nghé đang nhai rơm.Vậy ai chăn ḅ? Vân th́ đi dạy, nàng là giáo viên cấp một, dạy trường xă, ngày hai buổi. Cộng thêm với việc chợ búa cơm nước trong nhà, sửa soạn cho con gái đi học đă hết ngày c̣n đâu thời gian chăn ḅ? Chẳng lẽ con gái anh? Mới bảy tuổi mà Vân đă bắt con đi chăn ḅ ư? Lẽ nào cảnh nhà anh lại vất vả đến thế. Anh nh́n qua ụ rơm to tổ bố cạnh chuồng ḅ. Vân c̣n làm ruộng nữa? Nếu không th́ rơm rạ đâu nhiều thế? Hay nàng đi mua về xây ụ dành cho ḅ ăn? Bức b́nh phong được quét vôi mầu vàng chói. Những bông hoa vàng anh, mẫu đơn, dâm bụt nở tưng bừng dưới chân b́nh phong. Ngôi nhà tỏa ra một vẻ ấm áp của một gia đ́nh êm ấm hạnh phúc. Không có vẻ ǵ là căn nhà của một thiếu phụ có chồng đang ngoài mặt trận, một mặt trận mà sự đau thương chết chóc của con người làm cả thế giới phải hoảng sợ. Ai là người có chồng có con nằm ngoài mặt trận th́ nhất định không c̣n ḷng dạ nào mà nghĩ đến hoa lá! Vậy ra những tháng ngày anh đối đầu với cái chết ngoài trận mạc th́ vợ anh ở nhà sống vô tâm đến thế sao? Anh nghĩ đến cái đêm đơn vị anh bị pháo kích nếu không v́ mạng sống của một đồng đội th́ anh đă bất chấp cái chết, đạp lên lửa đạn để t́m về với nàng.

 Có thể gọi đây là cách sống của một người đàn bà dũng cảm không? Buồn phiền th́ có ích ǵ? Lo lắng th́ có thay đổi hoàn cảnh được không? Vân có thể nói với anh như thế và tất nhiên là nàng có lí. Nhưng không nhất thiết ở đâu con người ta cũng sống được nhờ vào những lí lẽ nghe ra thật logic. Bởi trái tim con người vốn không sống theo lí lẽ nào cả. Và anh không thể nào chịu được nếu Vân nói với anh như vậy.  

 

Thiêm đang chua xót nghĩ ngợi th́ chợt ai đó cất tiếng chào từ trong nhà vọng ra

- Chào khách toạc! Chào khách toạc!

Anh giật ḿnh nh́n lại, không có ai chào anh cả. Một con chim nhồng có cái mỏ vàng rực đang nhảy nhót trong chiếc lồng son treo trước hiên căn nhà bếp, xây ngang phía đầu hồi của nhà lớn. Lại nuôi cả chim kiểng nữa. Điều nầy không phải lấy làm lạ đối với anh sao? Nghe chim nhồng chào khách, h́nh như có ai đó trong nhà đứng dậy và đang bước ra cửa xem khách là ai. Cánh cửa mở rộng. Thiêm có hoa mắt nh́n gà hóa cuốc không? Không, anh nh́n thấy rơ ràng một người đàn ông đang đứng choán ngang trước ngưỡng cửa. Người đàn ông mặc bộ bà bà mầu xanh dương rộng thùng th́nh giống như áo quần của những người tù thường mặc. Thiêm nh́n không rơ khuôn mặt người đàn ông bởi anh đang bị chóa nắng, hơn nữa người đàn ông đang đứng ở vị trí phía sau bục cửa nh́n ra nên bóng tối trong ngôi nhà làm h́nh ảnh anh ta mờ nhạt đi. Người đàn ông đứng bất động nh́n ra chăm chăm như cố nhận dạng vị khách được con nhồng chào là khách toạc, đó là ai. Con nhồng lại kêu to:-Chào khách toạc, chào khách toạc. Người đàn ông vỗ nhẹ vào thành lồng mắng con chim:           

  - Ba láp. Chào khách quí. Anh ta nhắc nhở con chim. Con nhồng vội cất tiếng: -Ba láp chào khách quí, ba láp chào khách quí.

-Anh hỏi thăm ai? Bây giờ th́ người đàn ông lên tiếng.

-Anh hỏi thăm ai? Con nhồng nhại lại.

-Xin lỗi đây có phải là nhà cô giáo  Vân không ạ.

Thiêm chỉ hỏi theo cách lịch sự thông thường thôi, chẳng lẽ anh không biết đây là nhà của anh nữa hay sao. Hỏi xong Thiêm mới chợt nghĩ ra, biết đâu Vân không bán ngôi nhà nầy lại cho người khác.V́ gần bốn năm nay kể từ lúc anh rời khỏi đơn vị để vào nằm bệnh xá rồi trở lại quân ngũ anh không liên lạc được với vợ con. Một phần do anh được bổ sung cho một đơn vị mới và lúc đó cũng nhằm vào thời kỳ khốc liệt nhất của chiến tranh, thời của ngọn lửa bùng trước khi tắt ngấm. Mọi thư từ cá nhân lúc đó không liên lạc được.           Nhưng không phải như anh nghĩ. Người đàn ông vừa gật đầu vừa bước ra:

-Đúng đây là nhà cô giáo Vân.

-Vậy xin lỗi anh là ǵ của Vân?

Bây giờ th́ Thiêm không biết ḿnh đang đóng vai ai đây để hỏi người đàn ông câu ấy. Anh thật sự lúng túng.

-Tôi là bạn cô ấy.

-Bạn? Thiêm không c̣n  giấu được ngạc nhiên.

-Không, nói cho chính xác tôi là bạn của chồng cô ấy. Chồng cô Vân và tôi là bạn chiến đấu vào sinh ra tử một thời với nhau…

 Đang nói người đàn ông bỗng dừng lại nh́n chăm chăm vào mắt Thiêm. Chợt anh ta la lên:

-Trời đất! Có phải thằng Thiêm không?

Người đàn ông định đưa tay ra ôm quàng lấy Thiêm, nhưng anh đă bước lùi một bước như thể từ chối sự vồn vă của người đàn ông. Bây giờ đến lượt Thiêm nh́n không chớp mắt khuôn mặt người đàn ông. Thiêm không đoán được tuổi tác anh ta. Da mặt anh ta trông hồng hào khỏe mạnh. Dáng dấp lực lưỡng, nh́n cho kỹ th́ anh  ta có vẻ già hơn tuổi do cách ăn mặc xuềnh xoàng. Đứng xa th́ trông người nầy có vẻ già, nhưng gần th́ trông rất trẻ, có lẽ cũng tầm tầm lứa tuổi với anh thôi. Tóc anh ta hai mái rẽ giữa c̣n đen nhánh và đôi mắt sáng. Cái đôi mắt có vẻ tinh anh khiến Thiêm có cảm giác đă gặp người đàn ông nầy đâu đó. Cho đến khi nghe anh ta gọi tên ḿnh th́ Thiêm không c̣n giấu được ngạc nhiên:

-Chiến! Cậu có phải Chiến không?

Người đàn ông cất tiếng cười sảng khoái :

-Ha ha ha, không phải thằng Chiến th́ ai vào đây nữa!

-Nhưng sao cậu lại có mặt ở đây?

-Ha ha không có mặt ở đây th́ cậu bảo tớ có mặt ở đâu kia chứ. Ha ha ha. Thôi ta vào nhà đi. Rồi nói chuyện.

Đồ vô liêm sỉ. Đồ mất dạy. Thiêm giận run người. Anh định cung tay tấn cho Chiến một quả đấm vào mặt. Nhưng anh kịp b́nh tĩnh, với giọng chưa hết run Thiêm hỏi:

-Cậu giải thích sự có mặt của cậu ở cái nhà nầy đi. Cậu là ǵ của Vân?

-Tớ đă giải thích với cậu rồi mà. Thôi mời vào nhà đi, ta sẽ nói chuyện. À, mà đây là nhà của cậu sao tớ lại phải mời vào. Đúng ra…

-Đây là nhà của vợ chồng tôi cậu đă từng biết rồi đấy. Vào hay không vào là quyền của tôi. Tôi chỉ yêu cầu cậu giải thích sự có mặt của cậu trong căn nhà của tôi trong lúc tôi không có mặt ở nhà.

-Ha ha ha. Đừng nổi ghen lên như thế ông bạn chiến đấu vào sinh ra tử của tôi ơi. Sao cậu có thể ghen với một thằng đă từng được cậu cứu sống chứ.Thôi ta vào nhà đi.

Câu nói của Chiến khiến Thiêm mau chóng b́nh tâm trở lại. Anh im lặng bước theo Chiến vào nhà. Trong nhà cũng một vẻ như bên ngoài. Tất cả đều ngăn nắp sạch sẽ. Đồ đạc vẫn bày biện như hồi anh c̣n ở nhà. Bộ ghế trường kỷ của cha mẹ anh để lại vẫn đặt trang trọng ngay căn giữa. Ghế bàn đều sạch bụi sáng trưng. Bộ tách trà cô-pan sáu chén ánh lên những màu sắc khác nhau vẫn c̣n nguyên. Ngay cả hai chiếc đèn kéo quân vẫn treo chỗ cũ, nó được móc từ trên mái nhà thả xuống, bằng hai sợi dây đồng mà anh tháo từ một mô-tơ hư ra. Anh có cảm tưởng chiến tranh tàn phá khắp quê hương không bỏ sót một tấc đất nào trừ ngôi nhà mà cha mẹ anh để lại. Thấy ảnh cha mẹ trên bàn thờ khiến Thiêm xúc động. Anh bước lại gần án thờ trông lại khuôn mặt của cha mẹ. Cha anh mất từ lúc anh c̣n nhỏ, c̣n mẹ anh mất một năm sau khi anh nhập ngũ trên một chuyến xe đ̣ bị trúng ḿn. Thiêm có một người anh và một người chị lập gia đ́nh xa. Thiêm lẳng lặng làm việc xem như không có Chiến đang ở trong nhà, anh bật quẹt đốt ba cây nhang cắm lên bàn thờ vái lạy cha mẹ. Xong Thiêm quay lui hỏi Chiến:

- Vân đi đâu. C̣n Đông con gái tôi?

-Cô ấy đi dạy chưa về. Đông đi học.

Thiêm tự ngồi xuống chiếc ghế trường kỷ. Anh chợt nh́n lên tường, ảnh đám cưới của anh và  Vân vẫn treo ngay chỗ cũ. Bên cạnh là ảnh của cô bé khoảng lên năm, nét mặt ngây thơ trong sáng, Thiêm biết đó là ảnh con gái ḿnh. Với dáng vẻ xinh xắn nơn nà và đôi má bầu bĩnh của cô bé khiến anh nghĩ Đông không thể là cô gái chăn ḅ. Trái lại con gái anh c̣n được mẹ chăm sóc rất kỹ. Nh́n khung cảnh chung trong nhà Thiêm có một nhận định là, không biết thực tế ra sao, nhưng rơ ràng Vân rất thương con và h́nh ảnh anh vẫn c̣n trong ḷng cô ấy. Vậy th́ sao Chiến lại có mặt trong nhà anh như một người thân thuộc của Vân vậy? Trước đây anh có bao giờ nghe Vân nói về sự quen biết giữa hai người đâu. Trước khi lặp lại câu hỏi mà Chiến chưa trả lời anh về mối quan hệ giữa hai người như thế nào, Thiêm nh́n thẳng vào mặt Chiến. Anh muốn người bạn từng vào sinh ra tử và cũng là người từng được anh cứu sống phải  trực diện khi trả lời anh. Cái đêm pháo kích năm nọ bỗng hiện ra. Chiếc quần của Chiến ướt đẫm máu chảy xuống ướt cả lưng anh lúc anh cơng bạn trên vai chạy dưới mưa pháo. Rồi lúc Chiến tỉnh lại ở bệnh xá. Hai tay sờ vào háng rồi Chiến ̣a lên khóc như một đứa trẻ. Ấy, cái thằng gan góc cùng ḿnh ấy mà cũng có lúc khóc sướt mướt như một đứa trẻ. Thiêm chợt hiểu ra mọi chuyện. Anh đứng bật dậy ngă người qua phía Chiến quàng lấy vai bạn, anh nói trong xúc động:

- Tao xin lỗi mầy…

Chiến gỡ tay bạn khỏi vai ḿnh, động thái giúp anh b́nh tĩnh hơn:

-Mầy hiểu được như thế là tốt rồi. Tao đă chờ giây phút nầy gần cả ba năm nay.Thiêm! Một lần nữa tao rất cảm ơn mầy. Chiến nắm chặt tay Thiêm.

Qua cơn xúc động, Thiêm hỏi:

-Vậy bệnh xá hồi đó không khôi phục vết thương cho mầy được à?

-Có c̣n đâu mà khôi phục.

-Vợ chồng mầy giờ ra sao? Thiêm hỏi bạn.

-Tao không trở lại t́m Ánh, tốt nhất là cứ để cô ấy nghĩ là tao đă chết trong chiến tranh.

Thiêm thở ra lắc đầu nh́n bạn:

-Có phải đó là cách giải quyết tốt hay không?

-Có những cái chẳng có ǵ tốt cả nhưng phải làm.Thôi ta không nhắc đến chuyện nầy nữa. Khi đến giúp đỡ cho vợ con mầy tao cũng ngại dư luận nhưng tao nghĩ mầy sẽ hiểu. Đó là việc làm có ư nghĩa nhất mà tao có thể làm được. Cho mầy mà cũng cho tao nữa Thiêm ạ. Tao rất biết ơn vợ chồng mầy, kể cả cháu Đông nữa. Gia đ́nh mầy đă san sẻ cho tao một chút hơi ấm trong những ngày lạnh lẽo c̣n lại trên cơi đời nầy. Tao đă xin Vân cho bé Đông  nhận tao làm cha đỡ đầu, Vân bằng ḷng rồi, giờ tao xin mầy.

-Tốt quá đi chứ. À mà Vân có biết ǵ về mầy không?

-Cô ấy biết rơ tao trước khi tao t́m đến với gia đ́nh mầy.

-Sao có chuyện đó?

-Mầy quên đấy,Vân đă kể cho tao biết, lúc ở bệnh xá mầy viết thư về cho Vân. Mầy đă kể cho cô ấy nghe cái đêm hăi hùng ấy, kể cả vết thương của tao nữa. Trong thư mầy hỏi cô ấy rằng nếu anh bị như thằng bạn vậy, em có bỏ anh không. Cô ấy đă trả lời mầy rằng nhất định cô ấy không bỏ. Mầy có nhận được lá thư ấy của Vân không? Rồi cô ấy khuyên tao trở về với Ánh.  Nhưng tao nhất định  không trở về nhà nữa.

Thiêm gật đầu làm thinh. Anh nhớ ra rồi, đó là lá thư anh viết cho vợ trước khi anh trở lại chiến trường, nhưng anh không nhận được hồi âm của Vân. Và sau đó anh mất liên lạc với nàng luôn.

Hai người đang nói chuyện th́ nghe con nhồng kêu: Mẹ về, mẹ về.

Chiến nói:

- Vân đi dạy về rồi đấy.

Mới bước xuống xe đạp trước sân, Hạ Vân đă gọi với vào:

-Anh Chiến sáng nay anh có nhớ cho ḅ uống nước không?

Thiêm bước ra:

-Em khỏi lo. Anh đă cho ḅ uống thế anh Chiến rồi.

Thấy có người đàn ông lạ ở nhà  ḿnh, Vân đứng sững nh́n. Chợt Vân kêu lên:

-Trời ơi có phải anh Thiêm không? Anh Thiêm!

 Vân đă nhận ra chồng. Nàng quẳng xe đạp xuống sân chạy lại ôm quàng Thiêm vào ḷng khóc nức nở.

Con mẹ ngoan quá. Con mẹ ngoan quá.

Con nhồng nhảy nhót kêu lên, khiến cả ba người cùng cười.

Cũng như tất cả mọi người Việt Nam, ḥa b́nh lập lại ai cũng cười nhưng trong đáy mắt họ

ai cũng có một ngấn lệ.

(Ảnh minh họa mượn trên internet)


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media