http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Giữa giờ giao thừa

Giữa giờ Giao thừa

 

Những ngày cuối năm, bà Chiến dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ. Một đống ve chai và đồ nhôm nhựa hỏng bà bỏ sẵn trong một cái bao. Nhiều người mua bán ve chai đi qua hỏi nhưng bà không bán. Bà đợi chị Quỳ, người đàn bà trẻ tính nết lại vui vẻ, mua bán th́ ít kỳ kèo thêm một bớt hai. Có đồ hư hỏng trong nhà bà thường để dành cho chị Quỳ. Chị Quỳ dáng người thon thả dong dỏng cao. Năm nay khoảng bốn mươi hay lớn hơn một chút. Nhưng cũng khó đoán chính xác, với lứa tuổi ấy mà so với nhan sắc của chị th́ đúng là tàn phai hơi sớm, dù khuôn mặt chị c̣n lưu lại lại nét vẻ khiến người nh́n cũng đoán được hồi c̣n trẻ trung chị Quỳ là cô gái nhan sắc.

 Hôm nay đă là ngày hai mươi bảy tháng chạp, trưa rồi mà bà Chiến không thấy chị Quỳ đi qua, không biết chị đă nghỉ để chuẩn bị sắm sửa tết nhất chưa. Bà Chiến đang lo không khéo cáí đống rác lại để trôi qua năm mới. Đến giờ nầy có ai hỏi mua th́ bà cho không, chẳng phải mua bán ǵ. Bà cũng đang để dành đợi cho chị Quỳ để chị ta kiếm ít đồng tiêu tết. Bà Chíến đang lo th́ chị Quỳ đẩy xe đạp tới. Cuối năm nhà nào cũng tống khứ đồ cũ nên chiếc xe đạp của Quỳ chất cao ngồn ngộn không c̣n chỗ để ngồi. Quỳ phải đẩy bộ.

-Vậy mà tôi đang lo chị nghỉ tết rồi. Đống nhôm nhựa nầy mà c̣n sót lại qua sang năm th́ ông nhà tôi kiềng riềng dữ lắm đấy.

-Dạ nghề nầy sống nhờ mấy ngày hôm nay cô à. Nghỉ sao được cô. Đến chiều ba mươi mới có chuyến xe rác cuối cùng. Cái ǵ bán được người ta cũng dành để bán. Có những ngày ba mươi cháu kiếm được cả mấy trăm. Quỳ thành thật tâm sự.

 Quỳ sắp lại hàng hóa trên xe đạp cho gọn để chở thêm. Nhờ bà Chiến giúp một tay cuối cùng đống đồ phế thải nhà bà Chiến cũng được dọn sạch trơn không bỏ sót một cái rác. Do không phải cân đếm nên cũng nhanh. Hai người vừa làm việc vừa tṛ chuyện.

-Chị Quỳ năm nay mấy tuổi rồi nhỉ.

-Dạ bốn tư  rồi cô. Thêm mấy ngày nữa là bốn lăm.

Quỳ ca cẩm:

- Một đống tuổi trên đầu rồi mà khổ vẫn cứ khổ.  Nói rồi Quỳ thở ra.

-Thấy hoàn cảnh chị tôi cũng thương. Đẹp người đẹp nết mà lấy phải ông chồng chẳng ra sao.

-Dạ cái số em nó khổ cô à.

-Vậy là trong dịp tết nầy anh ấy vẫn chưa được phóng thích à. Anh ta vào tù mấy năm rồi nhỉ?

-Dạ tính đến hôm nay là bốn năm rưởi mấy ngày rồi đấy cô. Trong đợt thăm anh ấy cách đây một tháng nghe nói anh có tên  trong danh sách những phạm nhân được trả tự do trong dịp tết Nguyên đán nầy. Nhưng đến nay vẫn chưa thấy anh về. Chắc đợt nầy chưa được.

Bà Chiến lại thở ra. Quỳ nói:

-Có chậm đi một vài tháng, thậm chí một hai năm cũng được. Điều mà em lo là anh ấy ra rồi liệu có chịu hoàn lương không. Hay là ngựa lại quen đường cũ. Đă vào tù một lần rồi mà anh ấy có chừa đâu. Cái số của em nó khổ cô à. Đúng là bỏ thương, sương nặng.

-Tội nghiệp. Thật t́nh tôi chẳng biết khuyên chị sao cho phải. Đă vậy th́ đành phải chịu vậy chứ biết sao. Đúng là cái nợ kiếp trước chị phải trả.

-Dạ em cũng nghĩ vậy. Cô biết không hồi nhỏ em học giỏi lắm. Cô hỏi thầy th́ biết.

-Ủa em có học với ông nhà tôi à.

-Dạ có. Em học với thầy năm mười một. Hồi đó thầy là giáo viên chủ nhiệm của em. Em là học sinh giỏi đấy cô à. Thầy thương em lắm.

-Sao không nghe ông ấy nói ǵ.

-Dạ bây giờ em thay đổi nhiều quá chắc thầy nhận không ra. Mà gặp thầy em cũng không dám chào. Em thấy xấu hỗ quá.

-Bậy nà. Ḿnh có làm ǵ sai trái mà phải xấu hỗ. Để tôi vào gọi thầy ra. Gặp học sinh cũ ông ấy mừng lắm.

-Đừng đừng cô. Cứ coi như thầy không biết em. Có vậy em mới dám đến mua đồ của cô. Thầy biết em là cô học tṛ tên Quỳ năm nào, thầy sẽ thất vọng mà em cũng xấu hỗ lắm. Gặp bạn bè cũ em đều lánh mặt.

-Tội nghiệp. Thật ra em cũng đừng nên mang cái mặc cảm như vậy. Xấu tốt giàu nghèo đều có số phận cả. Chắc ǵ ai giỏi hơn ai. Em đă có nhan sắc lại học giỏi nếu gặp một ông chồng tử tế th́ em có thua ai đâu. Sao em học giỏi vậy mà hồi đó không thi vào một ngành nghề ǵ. Khi gặp một ông chồng không ra sao th́ ḿnh cũng tự đứng vững được.

-Ba em bắt em lấy chồng sớm cô à. Mới hết năm mười một ông ấy đă ép gả em cho con của một người bạn. Gia đ́nh nầy giàu sang. Có cửa hàng cửa hiệu. Ba em cứ nghĩ em vào làm dâu nhà nầy sau sẽ sung sướng.

-Vậy là em bằng ḷng à?

-Dạ không cô. Em phản đối dữ lắm. Em nhịn ăn đến mấy ngày. Nhưng tội mẹ em. Mẹ em khóc dữ quá, nói cách nào với cha em ông ấy cũng không nghe. Mẹ em nói thôi để mẹ chết trước rồi con muốn làm ǵ th́ làm. Em không cầm ḷng được.

-Ra thế.

-Cô biết không hồi đó em có yêu một người. Cậu ấy cũng là học sinh giỏi, học cùng một lớp nhưng  lại con nhà nghèo. Cậu ấy bảo em bỏ nhà. Hai người vào Sài g̣n kiếm việc làm, nhưng v́ thương mẹ nên em không bỏ đi được. Trong nhà chỉ có một ḿnh em. Em bỏ đi th́ ai săn sóc lo lắng cho mẹ lúc về già! Nên em đành chấp nhận. Cậu ấy tên Nghĩa con của thím Năm, nhà ở cuối phố, chắc cô không biết đâu. Nếu hồi đó em can đảm bỏ theo anh ấy, khổ ǵ th́ khổ nhưng  chắc chắn là không lâm vào hoàn cảnh như bây giờ. Thực t́nh lấy chồng giàu có lại ở gần cha mẹ mà em có giúp đỡ được   cho mẹ em đâu. Chỉ làm bà đau khổ thêm th́ có. Bây giờ cha mẹ mất cả rồi. Chồng con cũng chẳng ra ǵ. Có nhiều khi em muốn bỏ cái xứ nầy để ra đi. Nhưng giờ th́ biết đi đâu. Nói như cô mỗi người có một số kiếp. Cái số của em đă vậy th́ chạy trời cũng không khỏi nắng.

Nói xong Quỳ đứng lên: Chiều nay nói chuyện với cô nhiều, thôi em về đây. Cô nhớ đừng nói ǵ với thầy nhe. Thầy mà biết em th́ em không c̣n mặt mũi nào đi ngang qua trước nhà cô nữa đâu.

-Được rồi. Em đă nói vậy th́ cô không kể đâu.

Quỳ vừa đẩy xe được mấy bước th́ bà Chiến gọi lại:

-Nầy Quỳ cô c̣n cái nầy, em coi có bán được cho ai th́ lấy về mà bán.

Quỳ chống chân xe đợi bà Chiến . Lát sau bà Chiến trong nhà đi ra khệ nệ ôm một cái TV nhỏ loại 12 inc. Bà nói:

-Cái TV nầy nhỏ quá để lâu trong nhà không c̣n dùng nữa. Nó c̣n nét lắm. Em mang về bán được cho ai dùng th́ bán không th́ bán phế liệu kiếm ít đồng.

-Cảm ơn cô. Nhà em không có TV, thôi để em mang về dùng cũng được. Bao nhiêu cô nói cho em gởi tiền lại.

-Không. Cô chỉ cho không thôi, em lấy về mà xem cho vui.

                                         

                                             *

 

Trưa hai mươi tám giáp tết, Quỳ đang dọn dẹp nhà cửa th́ có ai đó đi vào trước hiên.

Chết! Ai như cô Chiến, có cả thầy Huy nữa. Vậy là cô đă kể hết về ḿnh cho thầy Huy biết rồi.

-Dạ em chào thầy cô. Mời thầy cô vào nhà. Xin lỗi thầy cô nhà em chật hẹp và không được ngăn nắp. Xin thầy cô thông cảm. Quỳ ngượng nghịu nói.

-Được rồi. Biết thế nên thầy cô mới đến thăm em.

Ngồi trong pḥng khách đă được trang trí chuẩn bị đón tết của nhà cô học tṛ cũ một thời vang bóng, xinh đẹp và học giỏi năm nào không khỏi khiến  thầy Huy mủi ḷng. Một chiếc bàn vuông với bốn chiếc ghế cũ kỷ tróc sơn. Mặt bàn được phủ lên một tấm khăn  ny lon rẻ tiền mầu sắc sặc sỡ. Trên bàn là một b́nh hoa huệ trắng.  Bàn thờ được đóng bằng một tấm ván ép có ảnh của một người đàn ông và một người đàn bà mà thầy Huy đoán chừng là cha mẹ của Quỳ. Thầy hiểu v́ sao Quỳ tránh mặt thầy. Đúng là thầy không thể nhận ra cô học tṛ năm xưa của ḿnh nếu vợ thầy không kể lại. Không biết th́ thôi, đă biết rồi thầy không thể không đến thăm nhà cô học tṛ có hoàn cảnh bi đát như thê nầy, trước là để xóa cái mặc cảm trong ḷng cô học tṛ cũ, sau nữa thầy sẽ có vài lời động viên an ủi người học tṛ có hoàn cảnh không may mắn nầy. Thầy Huy hỏi thăm t́nh h́nh người chồng của Quỳ đang trong trại. Thầy hỏi thăm mức thu nhập qua công việc bán ve chai và đồ phế thải của Quỳ. Thầy an ủi rằng  sông có khúc người có lúc, ăn ở phải thế nào trời cũng thương mà ngó lại. Dù thầy biết rằng chuyện đời không hẳn lúc nào cũng thế. Nhưng điều quan trọng là thầy đă đến đây. Nếu Quỳ thành đạt trong cuộc sống th́ chắc chắn thầy sẽ không t́m đến nhà Quỳ trong giờ phút nầy. Hồi làm chủ nhiệm lớp Quỳ thầy cũng biết mối t́nh giữa Quỳ và Nghĩa. Nếu bà Chiến vợ thầy không kể lại th́ thầy không thể nào biết được lí do sao cuộc t́nh giữa hai người học tṛ lại trắc trở. Thầy cũng biết hiện giờ Nghĩa đang làm ăn thành đạt lắm. Anh ấy hiện giờ là chủ một xưởng in khá lớn tại thành phố HCM. Nhưng nghe đâu, thầy cũng chỉ nghe qua lời một học sinh cũ của thầy là bạn thân của Nghĩa kể lại, hai vợ chồng Nghĩa đă chia tay sau khi có một con trai. Tết nầy Nghĩa mang con về ăn tết với gia đ́nh. Cách đây mấy hôm thầy có gặp Nghĩa.  Nhưng thầy Huy không kể lại chuyện nầy cho cô học tṛ cũ nghe, v́ biết có nghe cũng chỉ làm Quỳ buồn thêm, chẳng ich chi.

TRước khi ra về thầy Huy nói:

-Trưa mai nhà thầy cúng tất niên, thầy cô mời em đến nhà thầy ăn một bữa cơm thân mật với gia đ́nh thầy nhé.

Quỳ rất cảm động, cô  không ngờ t́nh cảm của thầy chủ nhiệm năm nào vẫn dành cho ḿnh thắm thiết như vậy.

-Dạ em cảm ơn thầy nhưng có lẽ em không đến được.

Cô Chiến cười nói:

-Không được. Em phải đến. Nếu em không đến, cả nhà cô sẽ cầm đũa ngồi chờ em đấy.

Thầy Huy nói:

-Cô đă nói vậy, em không nên từ chối.

-Dạ vậy th́ em đến.

 

                                *

 

Trưa hai mươi chín, trước khi đến ăn tất niên tại nhà thầy Huy, Quỳ sửa soạn áo quần tươm tất. Trang điểm một chút. Quỳ không muốn đến nhà thầy dưới bộ dạng của người đàn bà bán ve chai. Xấu cho ḿnh mà cũng làm ảnh hưởng đến thầy. V́ trong buổi tất niên chắc thầy cũng có mời bạn bè khách khứa của thầy.

Đứng trước cổng nhà thầy Huy nh́n vào, Quỳ thấy trước sân rất nhiều xe máy, có hai chiếc xe con bóng lộn. Trong nhà vang ra tiếng cười nói rộn ră. Chắc đông khách lắm, Quỳ nghĩ vậy rồi định quay xe đạp trở về th́ chợt bà Chiến trong nhà chạy ra gọi:

-Quỳ, Quỳ vào đi em. Sao lại đứng ngoài ngơ vậy?

Muộn mất rồi, không thể bỏ về được nữa. Quỳ miễn cưởng đẩy xe đạp vào ngơ. Nh́n cụm xe máy lẫn xe con đủ màu sắc láng bóng trong sân, Quỳ xấu hỗ khi nghĩ ḿnh không giống ai. Nhưng đă đến nước nầy th́ không c̣n cách nào khác. Quỳ mạnh dạn đẩy xe đạp vào và t́m chỗ tựa một gốc cây trong sân. Bỗng trong cửa pḥng khách có vài thanh niên bước ra kêu to:

-Chào hoa khôi lớp 11c! Chào học sinh xuất sắc của khối 11 năm nào!

Hốt hoảng lẫn bối rối. Quỳ cúi mặt nhưng vẫn liếc nh́n lên xem họ là ai. Quỳ đă nhận ra vài người. Dũng, Thành… Những học sinh lớp 11c năm xưa. Họ cũng được thầy Huy mời cả.

Quỳ bước vào pḥng khách trước những tràng vỗ tay rôm rốp làm cô ngượng ngùng hết chỗ nói.

-Bọn bây đừng nói để coi con Quỳ có nhận ra đứa nào không? Ai đây? Ai đây? Anh đây Quỳ ơi! Nhiều tiếng cười vui nhộn lại vang lên. Quỳ quá bối rối. Nh́n qua từng người. Bây giờ th́ cô không c̣n nhận  thêm ra ai được nữa v́ ḷng đang rối bời. Bỗng nhiên Quỳ bắt gặp đôi mắt của một người đàn ông đang chăm chăm nh́n ḿnh và cô vội quay nhanh hướng nh́n qua người khác. Vừa lúc thầy Huy đứng dậy, thầy hướng mắt qua Quỳ nói: Hôm ay một số em cựu học sinh 11c năm nào có sáng kiến tổ chức ăn tất niên tại nhà thầy như là dịp để gặp mặt nhau. Và t́nh cờ thầy đă gặp được Quỳ. Cái kỳ tích nầy không phải của thầy mà là của cô đấy.

Có nhiều tiếng vỗ tay. Dứt tiếng vỗ tay thầy nói tiếp: Lâu ngày các em mới có dịp gặp lại  nhau, c̣n sớm,các em  cứ hàn huyên tâm sự cho thoải mái rồi sẽ vào tiệc sau.

Trong bữa tiệc các bạn lâu ngày được gặp nhau tha hồ nói cười thoải mái. Có điều là h́nh như ai cũng biết hoàn cảnh cay nghiệt của Quỳ và mối t́nh trắc trở giữa Nghĩa và Quỳ nên không ai nhắc đến. Nghĩa cũng tỏ ra vui vẻ với các bạn nhưng rơ ràng không dấu được vẻ buồn thỉnh thoảng hiện lên khuôn mặt mỗi khi anh anh nh́n nhanh qua  Quỳ. C̣n Quỳ th́ im lặng, ai hỏi ǵ trả lời đó, suốt cả buổi tiệc không một tiếng cười.

Tiệc tan. Những người đi xe máy ra về trước. Trên sân c̣n lại một chiếc xe đạp và hai chiếc xe con, một chiếc của Nghĩa chiếc c̣n lại không biết của ai. Khi thấy xe máy đă rời hết khỏi sân, Quỳ đến chào thầy Huy. Nghĩa đứng dậy và nói:

-Để tôi đưa Quỳ về.

-Cảm ơn anh Nghĩa. Quỳ đi xe đạp.

-Thế th́  Nghĩa sẽ đến thăm Quỳ sau.

-Thôi gặp nhau đây là được rồi. Xe anh vào nhà Quỳ không được đâu.

-Anh sẽ đi xe đạp. Chỗ nào Quỳ đến được th́ Nghĩa cũng đến được.

Quỳ ra về rồi. Nghĩa chào thầy Huy.

Nh́n dáng sang trọng của Nghĩa lúc bước lên xe, không biết nghĩ sao thầy Huy thở ra.

 

                                     

                                             *

Quỳ nh́n đồng hồ, c̣n gần một tiếng là đến giờ giao thừa. Trên màn h́nh đen trắng của chiếc TV 12inc đang phát chương tŕnh phóng sự về những ngày chuẩn bị ăn tết của bà con thuộc một xă vùng trũng  nơi vừa qua đă bị băo lụt tàn phá liên tiếp mấy trận. Quỳ nghĩ đến buổi liên hoan cuối năm của nhóm bạn cũ tại nhà thầy Huy. Nghĩa vẫn khỏe, không thay đổi ǵ nhiều. Vẫn đôi mắt ấy, vẫn cái nh́n thăm thẳm ấy. Nghĩa nói với ḿnh rằng ḿnh ở đâu anh ấy cũng theo được đến nơi, là có ư ǵ. Mà ư ǵ nữa chứ, anh ấy chỉ nói vô t́nh thôi. Ḿnh chưa có dịp hỏi thăm về chuyện gia đ́nh của Nghĩa. Nghe nói hai vợ chồng đă li hôn. Quỳ cũng buồn. Thực t́nh Quỳ mong Nghĩa được hạnh phúc.  Mới bước vào đường t́nh ḿnh đă làm anh ấy đau khổ quá nhiều rồi. Mà thôi, ḿnh lại nghĩ về anh ấy làm ǵ nữa. Con người ta ai cũng chỉ có một cuộc đời, mà ḿnh th́ đă bước qua hơn hai phần ba  cuộc đời rồi.

Đă 23 giờ 15 phút.  Quỳ thấy chẳng có hy vọng ǵ tốt đẹp khi bước qua năm mới, nhưng sao trong ḷng lại mong đến phút giao thừa. H́nh như đó là t́nh cảm ăn sâu vào trong ḷng mỗi con người. Đúng là c̣n sống th́ vẫn c̣n hy vọng. Nhưng hy vọng vào điều ǵ th́ chẳng ai biết được.

Có bóng dáng một người xuống xe vào ngơ. Ai vào nhà ḿnh giờ nầy. Tiềm đă được thả về? Không phải. Qua ánh sáng chập chờn của ngọn đèn ở phía cuối đường , một khuôn mặt người đàn ông xuất hiện, nh́n Quỳ mỉm cười.

Nghĩa! Quỳ thảng thốt:                                                                                        

-Sao anh lại đến giờ nầy.

-Xin lỗi anh đă làm em hốt hoảng. Nhưng đến chậm sợ giờ giao thừa qua mất.

-Sao anh phải đến đúng vào giờ giao thừa? Giờ khác đến chơi  không được sao.

-Giao thừa là giờ chuyển tiếp của trời đất, với một niềm hy vọng năm tháng mới sẽ đem lại những điều tốt đẹp cho mọi người. V́ vậy anh phải chọn giờ nầy để đến t́m em.

Quỳ ngần ngại. Qua câu nói đầy ẩn ư của Nghĩa, Quỳ đoán anh muốn đến nói với Quỳ điều ǵ.

-Em không mời anh vào nhà?

-Mời anh Nghĩa vào.

Trong căn pḥng khách chật hẹp, ngọn đèn thước hai sáng trưng. Mùi hoa huệ trên chiếc b́nh tỏa hương nhè nhẹ. Nghĩa nh́n quanh căn pḥng. Quỳ nói:

-Nhà em chật hẹp và tồi tàn lắm.

Im lặng một lát, giọng Nghĩa dịu dàng nói như vừa đủ một ḿnh Qùy nghe:

- Anh t́m hiểu qua bạn bè đă biết được hoàn cảnh của em cũng như người chồng của em. Đúng là mỗi người có một số phận. Nhưng anh nghĩ nếu con người ta biết t́m cách vượt lên số phận th́ nhất định cuộc đời sẽ thay đổi.

Quỳ à, xây dựng lại trên  dổ nát là việc làm không dễ dàng ǵ, nhưng không ai có thể ở đời trên đống tro tàn được. Có khi nào Quỳ nghĩ như vậy không?

Quỳ vẫn lặng thinh, cô không ngăn được giọt nước mắt lăn xuống má. Giọng Nghĩa vẫn nhẹ nhàng:

-Nếu em bằng ḷng cùng anh xây dựng lại cuộc đời, chúng ta sẽ bắt đầu những tháng năm mới từ giờ phút nầy.

Quỳ vẫn im lặng. Cô đứng lên, không biết phải làm ǵ, dù căn pḥng đă sáng trưng Quỳ bật thêm một ngọn đèn sáu tấc trước hiên nữa. Ánh sáng càng chói chang. Từ chiếc TV trắng đen đang phát chương tŕnh nhạc mừng xuân, lời hát dịu dàng tha thiết của nam ca sĩ cất lên:  Hăy trả lời ḷng em mấy câu/ T́nh duyên với anh trong kiếp nào… *

  C̣n Tiềm th́ sao? Anh ấy đă một lần sa ngă. Nhưng lỡ ra lần nầy Tiềm  quyết tâm sửa đổi để làm lại từ đầu, không phải ḿnh lại vấp thêm một sai lầm khác nữa sao?

-Bài hát đă thay lời anh rồi đấy. Hăy nói với anh điều ǵ đó trước giờ giao thừa đi Quỳ.

-Xin anh hiểu cho em . Em sẽ không c̣n quyết định nào khác khi Tiềm c̣n ở trong tù.

-Vậy th́ em c̣n đợi đến bao giờ? Nếu Tiềm không ra, em sẽ đợi đến hết đời sao? Em hăy trả lời thành thật với anh đi. Em lấy Tiềm là do t́nh yêu của em đối với anh ta hay là do sự ép buộc của gia đ́nh.

Nghĩa nh́n Qùy như đang đợi câu trả lời. Qùy cúi đầu làm thinh, nước mắt vẫn ràn rụa. Nghĩa nói giọng nhẹ nhàng như dỗ dành:

-Đừng có dại dột thế em ạ. Nếu em yêu Tiềm th́ em có thể đợi Tiềm suốt đời, dù ḷng cay đắng nhưng  anh cũng không trách ǵ em được. Nhưng đằng nầy em không yêu anh ta và anh ta cũng chẳng hề yêu thương ǵ em,  th́ tại sao em có thể đánh đổi cả tuổi thanh xuân của ḿnh cho một điều mà chính ḿnh không lựa chọn. Em nghĩ kỹ lại đi. Quỳ, anh tha thiết mong em suy nghĩ cho kỹ đi. Em khổ v́ anh ta như vậy đă quá đủ rồi.

 Nghĩa nh́n quanh ngôi nhà tồi tàn của Quỳ rồi nói tiếp: Em không nên kéo dài kiếp sống đọa đày nầy nhiều hơn nữa

Bây giờ th́ Qùy bật khóc thành tiếng.

-Thôi anh Nghĩa, cứ xem như em đă trọn kiếp sai lầm. Mong anh tha thứ cho em.  Em không thể làm ǵ để có thể đổi thay số phận của ḿnh…

Qùy định nói thêm điều ǵ đó  bỗng nghe có tiếng ô tô dừng trước ngơ. Qua ánh đèn từ trong nhà hắt ra Quỳ thấy hai bóng đen từ trên một chiếc xe con nhảy xuống và chạy nhanh vào nhà ḿnh. Hai người đàn ông cao lớn lao thẳng vào nhà. Một người hô lên:

-Tiềm trốn trại, chúng tôi được lệnh đến bắt anh.

 Bằng một động tác chuyên nghiệp người kia bẻ quặp tay Nghĩa ra sau lưng đưa c̣ng định khóa lại. Quỳ hốt hoảng la lên: Không phải Tiềm, đấy là anh Nghĩa bạn tôi, đừng c̣ng tay anh ấy.

 Người đàn ông vừa ra lệnh bắt Tiềm nh́n thẳng vào mặt Nghĩa, nh́n qua nh́n lại nhận ra đúng là không phải Tiềm. Anh nầy hỏi: Vậy Tiềm trốn đâu, hai người hăy chỉ ra.

Quỳ giọng run rẫy chưa hết hoảng sợ: Tiềm đang ở trong trại cải tạo chưa về nhà.

 Người đàn ông định c̣ng tay Nghĩa buông anh ra và nói:

-Có người báo Tiềm mới vào nhà cách đây khoảng mươi phút. Nếu hai người không khai ra, chúng tôi buộc phải mời hai người đến đồn công an làm việc.

Vừa lúc đó một bóng đen xuất hiện ngay trước ngưỡng cửa, hắn cất giọng khàn đục:

-Tôi Tiềm đây. Các anh đừng bắt hai người đó, họ vô tội.

Người đàn ông đang cầm chiếc c̣ng vội xoay người lại, cùng với động tác nhanh nhẹn như lúc năy anh ta khóa tay Tiềm lại.

-Xin lỗi hai người chúng tôi nh́n không rơ nên đă nhận nhầm. Chúc anh chị đón giao thừa vui vẻ. Anh quay sang Tiềm: Anh Tiềm hăy lên xe cùng chúng tôi.

Bấy giờ Quỳ mới tỉnh hồn, nh́n Tiềm:

- Anh Tiềm! Anh về đây từ lúc nào?

-Anh đứng sau cánh cửa từ năy giờ. Định vào nhà nhưng thấy hai người đang nói chuyện…

-Sao anh lại trốn trại. Anh không biết làm vậy tội sẽ nặng hơn sao?

-Nhớ em quá, thừa lúc quản trại sơ ư anh trốn về, định thăm em một lát rồi quay trở lại trại. Không ngờ sự việc lại xẩy ra thế nầy. Tiềm quay qua Nghĩa nói: Từ năy giờ tôi đă nghe hết câu chuyện giữa hai người. Anh Nghĩa,  tôi rất hiểu tấm ḷng tốt của anh dành cho Quỳ. Đúng là tôi thật sự không xứng đáng với sự hy sinh của Quỳ. Thôi th́ việc nầy cứ để Quỳ tự quyết định. Tôi hứa là sẽ không gây trở ngại ǵ cho cô ấy.

- Mời anh Tiềm lên xe theo chúng tôi về trại.

Tiềm ngoan ngoản bước lên xe. Tiềm vẫy tay chào Quỳ và nói vói xuống: Em đừng lo. Anh sẽ cố gắng cải tạo để trở thành người  tốt.  Em cố gắng giữ ǵn sức khỏe.

Xe chạy rồi Nghĩa nói với Quỳ:

- Mừng cho em, anh ấy đă tỉnh ngộ. Sớm muộn ǵ anh ấy cũng được trả tự do để trở về với em. Hy vọng những ngày tháng đen tối của em sẽ sớm kết thúc. Thôi em vào trong coi  có ǵ chuẩn bị cho ngày Tết mang hết ra đi. Chúng ta sẽ đến trại xin cán bộ được cùng anh Tiềm đón giao thừa trong đó.

Nghĩa dùng xe máy đèo Quỳ và mang theo cả một thùng bánh mứt. Cô đă chuẩn bị v́ có tin Tiềm được trả tự do trong dịp tết.

Nghĩa dặn Quỳ: Em bám lưng anh cho chặt, anh sẽ phóng xe nhanh đấy. Nếu không th́ trể mất giờ giao thừa.

Quỳ cười: Thấy chúng ta đến chắc anh Tiềm sẽ mừng lắm.

Nghĩa rú xe.

Trên bầu trời tối om bỗng lóe lên những tia sáng sắc mầu rực rỡ.Tiếp đó pháo hoa đón giao thừa  thi nhau nổ tưng bừng.

 

Nguyễn Bá Tŕnh   

 

 

*Lời bài hát Mộng chiều xuân

 


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media