http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Ḍng máu trong người - Truyện ngắn

Ḍng máu trong người   -Tôi không hiểu được sao thằng con tôi lại trở thành kẻ giết người!  Người mẹ bất hạnh nói với anh công an về đứa con trai của ḿnh. Bà kể: -Thuở nhỏ nó là đứa trẻ hiền lành, nhút nhát. Một hôm con chó Đốm tôi nuôi trong nhà bỗng hóa dại. Hôm đó thằng Quán (con trai bà) gọi nó đến cho ăn. Thường khi con Đốm quất đuôi nhảy lên liếm vào mặt nó, nhưng lần đó con chó nhe răng chồm tới, thằng Quán cứ ngớ người ra mà la: Mầy sao vậy Đốm, mầy sao vậy Đốm! Thế là con chó ngoạm vào chân nó. Khi cha nó rượt đánh chết con chó ngay trước sân, nó chạy lui sau hè đứng khóc một ḿnh. Thế mà sao bây giờ nó là kẻ giết người vậy anh? Tôi không làm sao hiểu được. Nh́n người mẹ ngồi bệt dưới đất khóc, anh công an lắc đầu không nói ǵ. Cái lắc đầu của người công an không rơ ư nghĩa. Có thể anh ta đồng t́nh với bà mẹ rằng chính anh cũng không hiểu được. Hoặc anh ấy không đồng t́nh với thắc mắc của người mẹ.  Có thể với nghề nghiệp của anh, khiến anh ta có thái độ như vậy. Kinh nghiệm cho anh biết có cả ngàn cơ sở để giải thích sự biến đổi nhân tính của một con người. Vậy th́ từ một đứa trẻ, lớn lên trở thành kẻ giết người, với anh chẳng có ǵ lạ. Nhưng với người mẹ, sự mất nhân tính trong đứa con trai vốn hiền lành của bà, th́ bà không sao hiểu được. Bà cứ nghĩ rằng cái cục máu từ trong cơ thể bà xắn ra th́ làm sao bà không hiểu được nó! Chắc chắn nó phải có những suy nghĩ giống bà, có thói quen giống bà, thậm chí có những bệnh tật giống bà. Nhưng rồi xẩy ra sự việc con trai bà giết người cướp của th́ mới vỡ ra trong tâm tưởng của bà một sự thật hăi hùng: Bà chẳng hiểu ǵ về đứa con trai thân yêu của ḿnh cả! Bà vẫn không hết thắc mắc: -Giét người cũng phải có máu hiếu sát phải không anh? Nhưng xét trong gia đ́nh tôi cũng như họ hàng bà con phía chồng tôi đều là những người mấy đời làm ăn lương thiện, có ai tính nết hung hăn đâu, mà sao sinh ra nó lại…Vậy th́ nguyên do ǵ? Người mẹ nh́n anh công an mắt đẫm lệ: - Thưa anh, liệu có trường hợp nào đó khiến luật pháp giảm nhẹ h́nh phạt không anh? Khi hỏi câu nầy trong đầu người mẹ quê mùa không am hiểu luật pháp chỉ biết được câu phán quyết gần như chân lí tuyệt đối: -Giết người phải đền mạng.  Lần nầy th́ người công an trả lời người mẹ: -Cũng có. Chẳng hạn kẻ giết người trước đây từng mắc bệnh tâm thần, giết người trong trường hợp tự vệ hoặc hoặc kẻ gây án chỉ vô t́nh, một sự rủi ro nào đó chứ không cố sát… Bà cứ b́nh tĩnh chờ luật pháp xét xử. Người mẹ nghĩ ngợi. Mắc bệnh tâm thần th́ con bà không có. C̣n giết người để tự vệ? Con bà xông vào nhà người ta cướp của giết người th́ không thể nói là tự vệ, cho dù v́ chống lại sự uy hiếp của chủ nhà mà gây ra án mạng. Bà không biết ǵ về luật pháp nhưng điều đó th́ bà hiểu. C̣n lại nguyên do chỉ là sự rủi ro th́ càng không phải. Vậy theo như anh công an nói, con bà không c̣n lư do ǵ để mong sự giảm nhẹ h́nh phạt. Giết người phải đền mạng, đó là tất cả những ǵ bà hiểu về luật pháp. Người mẹ gào lên: -Có cách ǵ để giảm nhẹ tội cho con tôi nữa không trời? Ông trời nh́n xuống bà vẻ mặt thông cảm nhưng ông lại lắc đầu chẳng nói ǵ.                                                                                                                            *      Quán café đă về khuya vắng vẻ tưởng như không c̣n ai, thế nhưng ở chiếc bàn kê trong bóng tối có một cặp thanh niên, một nam một nữ với hai li café chưa đụng muỗng vào. Người con trai nói: -Nói đi, v́ sao em bỏ anh mà theo lăo già đó. Ngoài lư do v́ tiền, c̣n lí do nào khác nữa không? Em cứ nói thật đi, nếu anh thấy ḿnh không có khả năng đáp ứng yêu cầu của em th́ anh tự nguyện rút lui chẳng hề nói thêm một lời nào. Người con gái làm thinh. -Nói đi, em cứ nói thật đi. Thề danh dự, nếu anh thấy với t́nh yêu của anh, không đủ tiêu chuẩn để em chọn làm chồng th́ anh rút lui có trật tự. Anh sẽ không làm phiền em đâu, trái lại anh sẽ cầu mong cho em được hạnh phúc cùng lăo ta nữa. Người con gái vẫn làm thinh. -Nếu em không nói th́ tối nay chúng ta sẽ vĩnh viễn cùng nhau nằm lại ở đây, không ai xé lẻ được chúng ta cả. Người con gái chợt ngẩng lên nh́n người con trai. Trong bóng tối cô gái không đọc thấy ǵ trong ánh mắt chàng trai, đă một thời từng là người yêu của cô. Dù vậy cô cũng hiểu tính nghiêm trọng trong ư nghĩa câu nói của thanh niên. Nhưng dù sao cô nghĩ thanh niên trước mặt cô là người con trai có tính khí nhút nhát rụt rè, phải đợi đến hai năm sau khi làm quen với cô anh ta mới dám nói câu tỏ t́nh, th́ chắc chắn anh ta không đủ cái bản lănh để thực hiện câu nói có tính hăm dọa vừa rồi. Cô gái nói: -Anh hăm dọa tôi đấy hả? Anh nghĩ rằng với lời hăm dọa ấy, anh muốn ǵ là tôi cũng phải chịu theo cả sao.  Người con trai thấy ḷng tê điếng. Lần đầu tiên sau hai năm yêu nhau, anh ta nghe người yêu xưng tôi thay v́ tiếng em ngọt ngào như mọi khi. Có thể nào chỉ trong ṿng mấy tháng mà cô ấy phủi sạch t́nh cảm sâu nặng mà anh đă dành cho cô? Cái ǵ đă làm cô gái thay đổi ghê gớm đến như vậy? Anh ta thấy bàng hoàng. Một chặp thật lâu anh ta mới lặp lại câu hỏi: -V́ sao vậy em cứ nói thật đi, anh không hề có ư dọa em đâu. V́ em, anh đă sẵn sàng chấp nhận cái chết từ tối hôm qua. Thế mà anh không chết, th́ hôm nay được chết cùng em, có ǵ phải ân hận? -Anh nói ǵ tôi không hiểu. Cô gái giọng có vẻ hốt hoảng. -Chẳng có ǵ mà không hiểu cả. Anh sẵn sàng làm tất cả để được em yêu, kể cả việc đánh đổi sinh mạng của ḿnh anh cũng không tiếc. Chỉ có vậy thôi. -Anh điên rồi! Cô gái bỗng đứng dậy và nói: -Giữa chúng ta từ nay chẳng có ǵ để nói cả. -Không được. Người con trai giật mạnh cánh tay người con gái buộc phải ngồi xuống. Anh ta nói: -Nếu em không trả lời câu hỏi của anh th́ vĩnh viễn em sẽ không bao giờ c̣n cơ hội để rời khỏi nơi nầy. Người con gái giằng tay ra nhưng vẫn không đứng dậy. Cô nói: -Anh thực sự điên rồi! Người con trai: -Em vừa bắt đầu một việc làm đúng đắn đấy. Bây giờ th́ trả lời anh đi. -Tôi đă nói, từ giờ phút nầy tôi chẳng c̣n ǵ để nói với anh nữa. -C̣n đấy. Em không biết anh đă đánh đổi cả mối t́nh sâu nặng của anh bằng một câu trả lời của em, như thế không phải là quá bất công và quá đau đớn cho anh sao? Trả lời xong em sẽ b́nh yên ra về để ngày mai  leo lên xe hoa với thằng chồng già kia, cùng giấc mơ sau khi hắn ta chết em sẽ là chủ nhân của một công ty kếch xù. Vậy th́ c̣n ǵ mà đắn đo? Anh ta  tiếp: -Đừng dại em ạ, hăy trả lời anh đi. Một lần nữa anh hứa danh dự, sau khi trả lời câu hỏi của anh, em sẽ được hoàn toàn tự do, anh sẽ không bao giờ làm phiền em đâu. -Vậy th́ tôi nói, nghe đây, nhớ giữ lời hứa sau khi nói xong anh hăy để cho tôi yên. Người con trai gật đầu. -Tôi không c̣n yêu anh, tôi đă yêu người đàn ông mà anh gọi là ông già kia. Quả thật anh ấy hơn tôi gần cả hai chục tuổi. Nhưng vậy th́ đă sao. -Nói dối. Em không yêu hắn ta. Nói cho đúng em chỉ yêu túi tiền của hắn ta. -Tất nhiên tôi cũng yêu sự giàu sang của anh ấy. Đồng tiền sẽ giúp cho ta sống ra con người hơn. Anh không thấy vậy sao? -Anh không có tiền, nhưng anh đă sống thế nào mà em cho là sống không ra người? -Tôi không nói anh. Tôi chỉ nói tôi thôi. Với bạn bè, v́ tôi không có tiền nên chẳng ai thèm làm bạn với tôi. Không phải họ đă coi tôi không phải là con người như họ sao? -Vậy nếu anh có tiền để giúp em sống đầy đủ trọn đời th́ em có thể bỏ thằng cha ấy trở về với anh không? Chúng ta sẽ đi đến một nơi thật xa, em sẽ có ô tô nhà lầu mà chẳng ai biết chúng ta là ai cả. Em ừ với anh một tiếng là em có tất cả. Có ngay bây giờ đây. -Tôi đă trả lời câu hỏi của anh rồi. Giờ th́ anh hăy để cho tôi tự do ra đi. -Anh nói thật không phỉnh gạt em đâu.  Vừa nói thanh niên vừa vỗ vỗ vào túi quần: -Em nói đi, để thay đổi cuộc sống theo ư em th́ cần bao nhiêu cây vàng là đủ? -Tôi đi đây. Hy vọng anh vẫn giữ lời hứa. Thanh niên vẫn chưa chịu buông tha cô gái: -Vậy là em nhất quyết đi theo thằng già đó phải không? Thanh niên lắc đầu tỏ vẻ tuyệt vọng: -T́nh yêu với anh thực sự đă hết trong em rồi sao? Sau câu nói đó thanh niên im lặng. Một lát anh ta nói với thứ giọng mà anh chưa nghe ḿnh nói bao giờ: -Tất nhiên anh giữ lời hứa. Bây giờ th́ em có thể ra đi. Nhưng lời đề nghị của anh không đáng để em suy nghĩ hay sao? Một thanh niên có t́nh yêu sâu nặng với ḿnh lại có đủ khả năng tạo cho ḿnh một cuộc sống vật chất đầy đủ không phải là ước mơ của nhiều cô gái sao? -Đă nói tôi không c̣n yêu anh kia mà. Cảm ơn về t́nh yêu của anh đă dành cho tôi gần hai năm nay. Nhưng t́nh yêu chứ đâu phải một món hàng mà đ̣i trao đổi cho ṣng phẳng? -Anh không bao giờ nghĩ được trái tim em có thể tàn nhẫn đến vậy. Thôi được em ra về đi. Cô gái vừa đứng dậy bất chợt bị một sức mạnh kéo giật ngồi xuống. -Hăy để tôi đi. Cô gái xẵng giọng và cố ḱm giữ cho khỏi bật to tiếng khiến ai đó phải chú ư. -Hăy nghe câu nói nầy đă rồi ra đi, khỏi cần phải trả lời trả vốn ǵ cả. Bằng thứ giọng lạ lẫm của ḿnh thanh niên nói: -Có khi nào cô nghĩ đến trường hợp cô về làm ô-sin cho lăo già đó mà suốt đời không bao giờ cầm được chiếc ch́a khóa tủ két của hắn ta không? Kể cả lúc hắn chết đi. -Quá đủ rồi đấy, nếu c̣n một chút danh dự th́ anh hăy để tôi yên. Cô gái nói như gào nhưng âm thanh cũng chỉ vừa đủ cho hai người nghe. Cô ta không thấy nụ cười mỉa mai như cánh hoa rách nát dính trên cặp môi của thanh niên, anh ta lại nói: -Cô không nghĩ điều đó nhưng tôi đă nghĩ đến. Để bảo đảm cuộc sống yên ổn cho cô khi điều bất hạnh đó xẩy ra tôi đă chuẩn bị trước cho cô cái nầy. Nói xong thanh niên tḥ tay vào túi quần ḿnh. Cô gái hốt hoảng đứng bật dậy định bỏ chạy, nhưng thanh niên một tay đang thọc vào túi quần chuẩn bị rút ra cái ǵ đó, tay kia chộp lấy cổ tay người con gái. Anh ta nói: -B́nh tĩnh nào, có chết th́ cả hai cùng chết, tôi không để cô một ḿnh đơn lẻ ở thế giới bên kia đâu. Cô gái đứng không vững muốn khuỵu xuống, nhưng thanh niên ráng sức một tay kéo cô ta đứng lên. Tay cô gái run lên trong bàn tay anh ta như thằn lằn đứt đuôi. Cánh hoa rách nát trên đôi môi thanh niên rời ra từng mảnh, khi anh ta nói: -Nói đùa một chút thôi, tôi không giết cô đâu. Làm sao tôi có thể giết người tôi yêu được. Có biết điều đó không người t́nh phản bội? Vừa nói xong thanh niên rút trong túi quần ra một vật ǵ đó, mà trong lúc hốt hoảng cô gái nghĩ là hung khí. -Đừng… Cô gái thét lên. Nhưng thanh niên kịp thời dùng bàn tay bịt miệng cô lại, anh ta th́ thầm đủ để cô gái nghe: -Không phải hung khí đâu. Thứ mà cô đang sắp sửa bán đứng linh hồn và t́nh yêu của ḿnh để có được đấy. Vàng. Ba mươi lượng vàng đủ để cô sống làm người theo cách như cô nói. Thanh niên nuốt nước bọt như để lấy hơi sức v́ không nói nổi nữa. Nhưng rồi anh ta cũng nói nổi, bằng thứ giọng nghe sao mà tha thiết: -Anh định dùng nó để tạo dựng hạnh phúc cho chúng ta, nhưng giờ th́ không c̣n chỗ để dùng nữa. Em cầm lấy đi. Vừa nói anh ta vừa dúi vật ǵ đó vào tay cô gái. Người con gái trân trân nh́n vào vật thanh niên cầm trên tay. Bây giờ th́ cô nhận ra đó là cái túi nhỏ.  Thấy cô gái không cầm và cũng không có ư tháo chạy, thanh niên mở túi đổ xuống bàn thứ ǵ đó gây ra tiếng rổn rảng của vật rắn và có cái lại lóe sáng khi chạm phải tia sáng của ánh đèn từ trong quán chiếu ra. -Vàng! Cô gái thốt lên. -Ba mươi lượng, đủ cho cho em sống sung sướng trọn đời. Bằng ḷng đi, trở lại với anh nhé. Thanh niên ngừng tay không trút hết số c̣n lại trong chiếc túi ra. Chợt cô gái thét lên: -Anh Quán! Chính anh đă… Nói xong cô gái vụt chạy ra cổng rồi biến mất trên quăng đường đêm vắng người. Cô không dám quay lại để lấy chiếc xe máy của cô dựng trong quán café.                                                                 *   -Tôi không hiểu được sao thằng con tôi lại trở thanh kẻ giết người!  Bà mẹ nói với thầy giáo chủ nhiệm cũ của con trai ḿnh, rồi bà kể lại câu chuyện con chó Đốm hóa dại như bà đă kể với anh công an cho thầy nghe, khi ông đến thăm gia đ́nh bà. -Khi con chó bị giết nó lui sau hè đứng khóc tức tưởi mà không hề để ư đến vết thương con chó cắn thật sâu vào gót chân nó. Thầy nghĩ có tội không. Mà sao giờ nó lại giết người chứ, tôi không sao hiểu nổi! Người thầy ngẫm nghĩ không biết nói sao với bà mẹ của người học sinh cũ, vốn là tṛ yêu một thời của ḿnh.  Kể từ lúc biết thủ phạm của vụ cướp của giết người ở tiệm vàng X, th́ bà con lối xóm không ai lui tới nhà của bà. Ngoài anh công an ra, bà chẳng biết tâm sự với ai. Giờ được thầy giáo đến thăm, bà có người để trút hết nỗi niềm cay đắng của người mẹ bất hạnh sinh phải con là tội phạm!    Người thầy cũng kể cho bà mẹ nghe về con trai bà hồi c̣n ở trường trung học: -Hồi đó nó là học sinh giỏi khối mười một của nhà trường. Được bạn bè và thầy cô yêu quư lắm. -Vậy th́ phải có nguyên do ǵ đó phải không thầy? Tôi nghĩ giết người cũng phải có cái máu hung hăn chứ. Họ hàng nhà tôi và bên cha nó mấy đời có ai trộm cắp đâu, nói chi đến chuyện cướp của giết người. Mà sao tôi đẻ nó ra lại như vậy. Làm thầy, chắc thầy cũng biết chứ. Thầy nói cho tôi nghe thử! Trước câu hỏi của bà mẹ, người thầy tỏ ra bối rối. Liệu có ai sinh ra đă mang sẵn trong người thứ máu hiếu sát không? Theo thầy, tính nết con người thường do hoàn cảnh và sự giáo dục mà ra. Nhưng thằng Quán con bà được sinh ra trong gia đ́nh lương thiện, lớn lên được nhà trường giáo dục cẩn thận và đă trở thành học sinh giỏi. Môi trường xă hội th́ trong lành ổn định. Thầy có nghe mối t́nh của Quán, thầy cũng biết được lời khai của Quán trước cơ quan pháp luật về động cơ gây án, do một anh công an vốn là học sinh cũ của thầy kể. Tất cả tội ác của Quán bắt nguồn do sự thất bại t́nh yêu mà ra.   Phải chăng t́nh yêu xét về mặt nào đó cũng chỉ là một thứ tâm bệnh của trạng thái tâm lư mất quân b́nh, dễ dẫn đến những xúc động quá mức và hành xử cực đoan không kiểm soát được?  Thầy phải giải thích với bà mẹ khốn khổ nầy sao đây để cho bà ngoài việc chịu đau khổ mất đứa con, c̣n phải bị dằn vặt do mặc cảm ḿnh đă truyền sang cho con một ḍng máu nhơ nhớp. Đến nỗi bà con thôn xóm chẳng ai thèm nh́n mặt bà. Cuối cùng để an ủi người mẹ, thầy nói: -Tôi nghĩ không có thứ huyết thống như bà nói đâu. Ḍng máu mà đứa trẻ mang trong người lúc c̣n nhỏ là kết tinh t́nh yêu thương của mẹ cha. Nhưng khi lớn lên, nó đă thay ḍng máu trong người nó theo cách suy nghĩ và ư muốn của ḿnh. Bà buồn v́ mất đứa con cũng phải thôi, nhưng buồn v́ mặc cảm ḿnh đă truyền cho con cái ḍng máu không tốt th́ không đúng đâu. Máu của người mẹ nào thương yêu con cũng đều tốt cả bà ạ!             Ḍng máu trong người   -Tôi không hiểu được sao thằng con tôi lại trở thành kẻ giết người!  Người mẹ bất hạnh nói với anh công an về đứa con trai của ḿnh. Bà kể: -Thuở nhỏ nó là đứa trẻ hiền lành, nhút nhát. Một hôm con chó Đốm tôi nuôi trong nhà bỗng hóa dại. Hôm đó thằng Quán (con trai bà) gọi nó đến cho ăn. Thường khi con Đốm quất đuôi nhảy lên liếm vào mặt nó, nhưng lần đó con chó nhe răng chồm tới, thằng Quán cứ ngớ người ra mà la: Mầy sao vậy Đốm, mầy sao vậy Đốm! Thế là con chó ngoạm vào chân nó. Khi cha nó rượt đánh chết con chó ngay trước sân, nó chạy lui sau hè đứng khóc một ḿnh. Thế mà sao bây giờ nó là kẻ giết người vậy anh? Tôi không làm sao hiểu được. Nh́n người mẹ ngồi bệt dưới đất khóc, anh công an lắc đầu không nói ǵ. Cái lắc đầu của người công an không rơ ư nghĩa. Có thể anh ta đồng t́nh với bà mẹ rằng chính anh cũng không hiểu được. Hoặc anh ấy không đồng t́nh với thắc mắc của người mẹ.  Có thể với nghề nghiệp của anh, khiến anh ta có thái độ như vậy. Kinh nghiệm cho anh biết có cả ngàn cơ sở để giải thích sự biến đổi nhân tính của một con người. Vậy th́ từ một đứa trẻ, lớn lên trở thành kẻ giết người, với anh chẳng có ǵ lạ. Nhưng với người mẹ, sự mất nhân tính trong đứa con trai vốn hiền lành của bà, th́ bà không sao hiểu được. Bà cứ nghĩ rằng cái cục máu từ trong cơ thể bà xắn ra th́ làm sao bà không hiểu được nó! Chắc chắn nó phải có những suy nghĩ giống bà, có thói quen giống bà, thậm chí có những bệnh tật giống bà. Nhưng rồi xẩy ra sự việc con trai bà giết người cướp của th́ mới vỡ ra trong tâm tưởng của bà một sự thật hăi hùng: Bà chẳng hiểu ǵ về đứa con trai thân yêu của ḿnh cả! Bà vẫn không hết thắc mắc: -Giét người cũng phải có máu hiếu sát phải không anh? Nhưng xét trong gia đ́nh tôi cũng như họ hàng bà con phía chồng tôi đều là những người mấy đời làm ăn lương thiện, có ai tính nết hung hăn đâu, mà sao sinh ra nó lại…Vậy th́ nguyên do ǵ? Người mẹ nh́n anh công an mắt đẫm lệ: - Thưa anh, liệu có trường hợp nào đó khiến luật pháp giảm nhẹ h́nh phạt không anh? Khi hỏi câu nầy trong đầu người mẹ quê mùa không am hiểu luật pháp chỉ biết được câu phán quyết gần như chân lí tuyệt đối: -Giết người phải đền mạng.  Lần nầy th́ người công an trả lời người mẹ: -Cũng có. Chẳng hạn kẻ giết người trước đây từng mắc bệnh tâm thần, giết người trong trường hợp tự vệ hoặc hoặc kẻ gây án chỉ vô t́nh, một sự rủi ro nào đó chứ không cố sát… Bà cứ b́nh tĩnh chờ luật pháp xét xử. Người mẹ nghĩ ngợi. Mắc bệnh tâm thần th́ con bà không có. C̣n giết người để tự vệ? Con bà xông vào nhà người ta cướp của giết người th́ không thể nói là tự vệ, cho dù v́ chống lại sự uy hiếp của chủ nhà mà gây ra án mạng. Bà không biết ǵ về luật pháp nhưng điều đó th́ bà hiểu. C̣n lại nguyên do chỉ là sự rủi ro th́ càng không phải. Vậy theo như anh công an nói, con bà không c̣n lư do ǵ để mong sự giảm nhẹ h́nh phạt. Giết người phải đền mạng, đó là tất cả những ǵ bà hiểu về luật pháp. Người mẹ gào lên: -Có cách ǵ để giảm nhẹ tội cho con tôi nữa không trời? Ông trời nh́n xuống bà vẻ mặt thông cảm nhưng ông lại lắc đầu chẳng nói ǵ.                                                                                                                            *      Quán café đă về khuya vắng vẻ tưởng như không c̣n ai, thế nhưng ở chiếc bàn kê trong bóng tối có một cặp thanh niên, một nam một nữ với hai li café chưa đụng muỗng vào. Người con trai nói: -Nói đi, v́ sao em bỏ anh mà theo lăo già đó. Ngoài lư do v́ tiền, c̣n lí do nào khác nữa không? Em cứ nói thật đi, nếu anh thấy ḿnh không có khả năng đáp ứng yêu cầu của em th́ anh tự nguyện rút lui chẳng hề nói thêm một lời nào. Người con gái làm thinh. -Nói đi, em cứ nói thật đi. Thề danh dự, nếu anh thấy với t́nh yêu của anh, không đủ tiêu chuẩn để em chọn làm chồng th́ anh rút lui có trật tự. Anh sẽ không làm phiền em đâu, trái lại anh sẽ cầu mong cho em được hạnh phúc cùng lăo ta nữa. Người con gái vẫn làm thinh. -Nếu em không nói th́ tối nay chúng ta sẽ vĩnh viễn cùng nhau nằm lại ở đây, không ai xé lẻ được chúng ta cả. Người con gái chợt ngẩng lên nh́n người con trai. Trong bóng tối cô gái không đọc thấy ǵ trong ánh mắt chàng trai, đă một thời từng là người yêu của cô. Dù vậy cô cũng hiểu tính nghiêm trọng trong ư nghĩa câu nói của thanh niên. Nhưng dù sao cô nghĩ thanh niên trước mặt cô là người con trai có tính khí nhút nhát rụt rè, phải đợi đến hai năm sau khi làm quen với cô anh ta mới dám nói câu tỏ t́nh, th́ chắc chắn anh ta không đủ cái bản lănh để thực hiện câu nói có tính hăm dọa vừa rồi. Cô gái nói: -Anh hăm dọa tôi đấy hả? Anh nghĩ rằng với lời hăm dọa ấy, anh muốn ǵ là tôi cũng phải chịu theo cả sao.  Người con trai thấy ḷng tê điếng. Lần đầu tiên sau hai năm yêu nhau, anh ta nghe người yêu xưng tôi thay v́ tiếng em ngọt ngào như mọi khi. Có thể nào chỉ trong ṿng mấy tháng mà cô ấy phủi sạch t́nh cảm sâu nặng mà anh đă dành cho cô? Cái ǵ đă làm cô gái thay đổi ghê gớm đến như vậy? Anh ta thấy bàng hoàng. Một chặp thật lâu anh ta mới lặp lại câu hỏi: -V́ sao vậy em cứ nói thật đi, anh không hề có ư dọa em đâu. V́ em, anh đă sẵn sàng chấp nhận cái chết từ tối hôm qua. Thế mà anh không chết, th́ hôm nay được chết cùng em, có ǵ phải ân hận? -Anh nói ǵ tôi không hiểu. Cô gái giọng có vẻ hốt hoảng. -Chẳng có ǵ mà không hiểu cả. Anh sẵn sàng làm tất cả để được em yêu, kể cả việc đánh đổi sinh mạng của ḿnh anh cũng không tiếc. Chỉ có vậy thôi. -Anh điên rồi! Cô gái bỗng đứng dậy và nói: -Giữa chúng ta từ nay chẳng có ǵ để nói cả. -Không được. Người con trai giật mạnh cánh tay người con gái buộc phải ngồi xuống. Anh ta nói: -Nếu em không trả lời câu hỏi của anh th́ vĩnh viễn em sẽ không bao giờ c̣n cơ hội để rời khỏi nơi nầy. Người con gái giằng tay ra nhưng vẫn không đứng dậy. Cô nói: -Anh thực sự điên rồi! Người con trai: -Em vừa bắt đầu một việc làm đúng đắn đấy. Bây giờ th́ trả lời anh đi. -Tôi đă nói, từ giờ phút nầy tôi chẳng c̣n ǵ để nói với anh nữa. -C̣n đấy. Em không biết anh đă đánh đổi cả mối t́nh sâu nặng của anh bằng một câu trả lời của em, như thế không phải là quá bất công và quá đau đớn cho anh sao? Trả lời xong em sẽ b́nh yên ra về để ngày mai  leo lên xe hoa với thằng chồng già kia, cùng giấc mơ sau khi hắn ta chết em sẽ là chủ nhân của một công ty kếch xù. Vậy th́ c̣n ǵ mà đắn đo? Anh ta  tiếp: -Đừng dại em ạ, hăy trả lời anh đi. Một lần nữa anh hứa danh dự, sau khi trả lời câu hỏi của anh, em sẽ được hoàn toàn tự do, anh sẽ không bao giờ làm phiền em đâu. -Vậy th́ tôi nói, nghe đây, nhớ giữ lời hứa sau khi nói xong anh hăy để cho tôi yên. Người con trai gật đầu. -Tôi không c̣n yêu anh, tôi đă yêu người đàn ông mà anh gọi là ông già kia. Quả thật anh ấy hơn tôi gần cả hai chục tuổi. Nhưng vậy th́ đă sao. -Nói dối. Em không yêu hắn ta. Nói cho đúng em chỉ yêu túi tiền của hắn ta. -Tất nhiên tôi cũng yêu sự giàu sang của anh ấy. Đồng tiền sẽ giúp cho ta sống ra con người hơn. Anh không thấy vậy sao? -Anh không có tiền, nhưng anh đă sống thế nào mà em cho là sống không ra người? -Tôi không nói anh. Tôi chỉ nói tôi thôi. Với bạn bè, v́ tôi không có tiền nên chẳng ai thèm làm bạn với tôi. Không phải họ đă coi tôi không phải là con người như họ sao? -Vậy nếu anh có tiền để giúp em sống đầy đủ trọn đời th́ em có thể bỏ thằng cha ấy trở về với anh không? Chúng ta sẽ đi đến một nơi thật xa, em sẽ có ô tô nhà lầu mà chẳng ai biết chúng ta là ai cả. Em ừ với anh một tiếng là em có tất cả. Có ngay bây giờ đây. -Tôi đă trả lời câu hỏi của anh rồi. Giờ th́ anh hăy để cho tôi tự do ra đi. -Anh nói thật không phỉnh gạt em đâu.  Vừa nói thanh niên vừa vỗ vỗ vào túi quần: -Em nói đi, để thay đổi cuộc sống theo ư em th́ cần bao nhiêu cây vàng là đủ? -Tôi đi đây. Hy vọng anh vẫn giữ lời hứa. Thanh niên vẫn chưa chịu buông tha cô gái: -Vậy là em nhất quyết đi theo thằng già đó phải không? Thanh niên lắc đầu tỏ vẻ tuyệt vọng: -T́nh yêu với anh thực sự đă hết trong em rồi sao? Sau câu nói đó thanh niên im lặng. Một lát anh ta nói với thứ giọng mà anh chưa nghe ḿnh nói bao giờ: -Tất nhiên anh giữ lời hứa. Bây giờ th́ em có thể ra đi. Nhưng lời đề nghị của anh không đáng để em suy nghĩ hay sao? Một thanh niên có t́nh yêu sâu nặng với ḿnh lại có đủ khả năng tạo cho ḿnh một cuộc sống vật chất đầy đủ không phải là ước mơ của nhiều cô gái sao? -Đă nói tôi không c̣n yêu anh kia mà. Cảm ơn về t́nh yêu của anh đă dành cho tôi gần hai năm nay. Nhưng t́nh yêu chứ đâu phải một món hàng mà đ̣i trao đổi cho ṣng phẳng? -Anh không bao giờ nghĩ được trái tim em có thể tàn nhẫn đến vậy. Thôi được em ra về đi. Cô gái vừa đứng dậy bất chợt bị một sức mạnh kéo giật ngồi xuống. -Hăy để tôi đi. Cô gái xẵng giọng và cố ḱm giữ cho khỏi bật to tiếng khiến ai đó phải chú ư. -Hăy nghe câu nói nầy đă rồi ra đi, khỏi cần phải trả lời trả vốn ǵ cả. Bằng thứ giọng lạ lẫm của ḿnh thanh niên nói: -Có khi nào cô nghĩ đến trường hợp cô về làm ô-sin cho lăo già đó mà suốt đời không bao giờ cầm được chiếc ch́a khóa tủ két của hắn ta không? Kể cả lúc hắn chết đi. -Quá đủ rồi đấy, nếu c̣n một chút danh dự th́ anh hăy để tôi yên. Cô gái nói như gào nhưng âm thanh cũng chỉ vừa đủ cho hai người nghe. Cô ta không thấy nụ cười mỉa mai như cánh hoa rách nát dính trên cặp môi của thanh niên, anh ta lại nói: -Cô không nghĩ điều đó nhưng tôi đă nghĩ đến. Để bảo đảm cuộc sống yên ổn cho cô khi điều bất hạnh đó xẩy ra tôi đă chuẩn bị trước cho cô cái nầy. Nói xong thanh niên tḥ tay vào túi quần ḿnh. Cô gái hốt hoảng đứng bật dậy định bỏ chạy, nhưng thanh niên một tay đang thọc vào túi quần chuẩn bị rút ra cái ǵ đó, tay kia chộp lấy cổ tay người con gái. Anh ta nói: -B́nh tĩnh nào, có chết th́ cả hai cùng chết, tôi không để cô một ḿnh đơn lẻ ở thế giới bên kia đâu. Cô gái đứng không vững muốn khuỵu xuống, nhưng thanh niên ráng sức một tay kéo cô ta đứng lên. Tay cô gái run lên trong bàn tay anh ta như thằn lằn đứt đuôi. Cánh hoa rách nát trên đôi môi thanh niên rời ra từng mảnh, khi anh ta nói: -Nói đùa một chút thôi, tôi không giết cô đâu. Làm sao tôi có thể giết người tôi yêu được. Có biết điều đó không người t́nh phản bội? Vừa nói xong thanh niên rút trong túi quần ra một vật ǵ đó, mà trong lúc hốt hoảng cô gái nghĩ là hung khí. -Đừng… Cô gái thét lên. Nhưng thanh niên kịp thời dùng bàn tay bịt miệng cô lại, anh ta th́ thầm đủ để cô gái nghe: -Không phải hung khí đâu. Thứ mà cô đang sắp sửa bán đứng linh hồn và t́nh yêu của ḿnh để có được đấy. Vàng. Ba mươi lượng vàng đủ để cô sống làm người theo cách như cô nói. Thanh niên nuốt nước bọt như để lấy hơi sức v́ không nói nổi nữa. Nhưng rồi anh ta cũng nói nổi, bằng thứ giọng nghe sao mà tha thiết: -Anh định dùng nó để tạo dựng hạnh phúc cho chúng ta, nhưng giờ th́ không c̣n chỗ để dùng nữa. Em cầm lấy đi. Vừa nói anh ta vừa dúi vật ǵ đó vào tay cô gái. Người con gái trân trân nh́n vào vật thanh niên cầm trên tay. Bây giờ th́ cô nhận ra đó là cái túi nhỏ.  Thấy cô gái không cầm và cũng không có ư tháo chạy, thanh niên mở túi đổ xuống bàn thứ ǵ đó gây ra tiếng rổn rảng của vật rắn và có cái lại lóe sáng khi chạm phải tia sáng của ánh đèn từ trong quán chiếu ra. -Vàng! Cô gái thốt lên. -Ba mươi lượng, đủ cho cho em sống sung sướng trọn đời. Bằng ḷng đi, trở lại với anh nhé. Thanh niên ngừng tay không trút hết số c̣n lại trong chiếc túi ra. Chợt cô gái thét lên: -Anh Quán! Chính anh đă… Nói xong cô gái vụt chạy ra cổng rồi biến mất trên quăng đường đêm vắng người. Cô không dám quay lại để lấy chiếc xe máy của cô dựng trong quán café.                                                                 *   -Tôi không hiểu được sao thằng con tôi lại trở thanh kẻ giết người!  Bà mẹ nói với thầy giáo chủ nhiệm cũ của con trai ḿnh, rồi bà kể lại câu chuyện con chó Đốm hóa dại như bà đă kể với anh công an cho thầy nghe, khi ông đến thăm gia đ́nh bà. -Khi con chó bị giết nó lui sau hè đứng khóc tức tưởi mà không hề để ư đến vết thương con chó cắn thật sâu vào gót chân nó. Thầy nghĩ có tội không. Mà sao giờ nó lại giết người chứ, tôi không sao hiểu nổi! Người thầy ngẫm nghĩ không biết nói sao với bà mẹ của người học sinh cũ, vốn là tṛ yêu một thời của ḿnh.  Kể từ lúc biết thủ phạm của vụ cướp của giết người ở tiệm vàng X, th́ bà con lối xóm không ai lui tới nhà của bà. Ngoài anh công an ra, bà chẳng biết tâm sự với ai. Giờ được thầy giáo đến thăm, bà có người để trút hết nỗi niềm cay đắng của người mẹ bất hạnh sinh phải con là tội phạm!    Người thầy cũng kể cho bà mẹ nghe về con trai bà hồi c̣n ở trường trung học: -Hồi đó nó là học sinh giỏi khối mười một của nhà trường. Được bạn bè và thầy cô yêu quư lắm. -Vậy th́ phải có nguyên do ǵ đó phải không thầy? Tôi nghĩ giết người cũng phải có cái máu hung hăn chứ. Họ hàng nhà tôi và bên cha nó mấy đời có ai trộm cắp đâu, nói chi đến chuyện cướp của giết người. Mà sao tôi đẻ nó ra lại như vậy. Làm thầy, chắc thầy cũng biết chứ. Thầy nói cho tôi nghe thử! Trước câu hỏi của bà mẹ, người thầy tỏ ra bối rối. Liệu có ai sinh ra đă mang sẵn trong người thứ máu hiếu sát không? Theo thầy, tính nết con người thường do hoàn cảnh và sự giáo dục mà ra. Nhưng thằng Quán con bà được sinh ra trong gia đ́nh lương thiện, lớn lên được nhà trường giáo dục cẩn thận và đă trở thành học sinh giỏi. Môi trường xă hội th́ trong lành ổn định. Thầy có nghe mối t́nh của Quán, thầy cũng biết được lời khai của Quán trước cơ quan pháp luật về động cơ gây án, do một anh công an vốn là học sinh cũ của thầy kể. Tất cả tội ác của Quán bắt nguồn do sự thất bại t́nh yêu mà ra.   Phải chăng t́nh yêu xét về mặt nào đó cũng chỉ là một thứ tâm bệnh của trạng thái tâm lư mất quân b́nh, dễ dẫn đến những xúc động quá mức và hành xử cực đoan không kiểm soát được?  Thầy phải giải thích với bà mẹ khốn khổ nầy sao đây để cho bà ngoài việc chịu đau khổ mất đứa con, c̣n phải bị dằn vặt do mặc cảm ḿnh đă truyền sang cho con một ḍng máu nhơ nhớp. Đến nỗi bà con thôn xóm chẳng ai thèm nh́n mặt bà. Cuối cùng để an ủi người mẹ, thầy nói: -Tôi nghĩ không có thứ huyết thống như bà nói đâu. Ḍng máu mà đứa trẻ mang trong người lúc c̣n nhỏ là kết tinh t́nh yêu thương của mẹ cha. Nhưng khi lớn lên, nó đă thay ḍng máu trong người nó theo cách suy nghĩ và ư muốn của ḿnh. Bà buồn v́ mất đứa con cũng phải thôi, nhưng buồn v́ mặc cảm ḿnh đă truyền cho con cái ḍng máu không tốt th́ không đúng đâu. Máu của người mẹ nào thương yêu con cũng đều tốt cả bà ạ!                

Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media