http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Đọc BÀI THƠ CUỐI THU của Quang Tuyết


Bài thơ cuối thu của Quang Tuyết

Em làm vội bài thơ t́nh

Khi vệt nắng cuối mùa rơi rớt

Ngọn gió đông vẫn c̣n ngơ ngác

Lay khẽ ḷng em, và vỗ nhẹ lá vàng

Em viết ḍng thơ t́nh theo tiếng chân hoang

Nghe như thoáng dư âm của ngày tháng cũ

Mái tóc đẫm vài sương khói nhỏ

Chạm vào tim nỗi nhớ đă già nua

Em ngọt ngào hay em ngây ngô

 Mê măi ngắm mây - gọi gió

Nắng sắp tàn tuổi không chờ nữa

Lá vẫn vàng khô

Cành trơ trụi-mùa đông

Em vội vă

Nhặt nhầm trăng vỡ

Ghép không thành nên thơ buốt lời yêu

Ta yêu nhau

Như trăng gió yêu nhau

Mùa qua hết c̣n nỗi đau tồn tại

Em viết nốt

Những ǵ anh không nói

Về một bài thơ

Không đoạn kết như thơ

(chờ ngọn gió đông 2015) Quang Tuyết


Lời b́nh cho

   Bài thơ cuối thu  của Quang Tuyết

Từ trước đến nay tôi chưa b́nh thơ ai bao giờ. Bởi lẽ tôi không có khả năng làm công việc nầy, lại nữa tôi chưa gặp được bài thơ làm ḷng ḿnh say đắm. Nhưng sau khi đọc Bài thơ cuối thu của Quang Tuyết, tôi thấy ḿnh không thể không nói một điều ǵ đó về bài thơ.

Sau nhiều đắn đo, cuối cùng tôi mạnh dạn viết lên, không phải một điều,  đôi điều về cảm nhận một bài thơ mà mỗi từ mỗi ư đă đi vào tận cùng tâm hồn tôi. Một bài thơ t́nh kín đáo, thanh nhă nhưng diễn tả hết nỗi đau buốt về t́nh yêu, đồng thời về thân phận của một kiếp người. Cái thân phận con người ở đây là cuộc đời quá ngắn ngủi. Có lẽ nhân vật xưng Em trong Bài thơ cuối thu, cũng đang ở vào độ tuổi cuối thu của đời người,  đang vội vă  đi t́m cho ḿnh một  t́nh yêu bởi nghĩ rằng Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ (TCS) . v́ yêu vội vă, nên bi kịch t́nh yêu đă xẩy ra:

Em vội vă/ Nhặt nhầm trăng vỡ.

Vậy là nỗi đau chồng  lên nỗi đau!

Đó là tứ chủ đạo của bài thơ. Ta đi từ đầu để hiểu bài thơ cho trọn vẹn.

Bài thơ bắt đầu bằng hai câu:

Em làm vội bài thơ t́nh

Khi vệt nắng cuối mùa rơi rớt

Chỉ với hai câu đầu đă nói lên phần nào tâm trạng của tác giả.

Tác giả không nói Em vội đi t́m cho ḿnh một t́nh yêu mà lại nói:

Em làm vội bài thơ t́nh

Và không nói:

Khi thời gian để yêu thương  không c̣n nhiều nữa, mà lại bảo

Khi vệt nắng cuối mùa rơi rớt.

C̣n ǵ hay hơn. C̣n ǵ tinh tế hơn!

 Cách diễn đạt độc đáo như vậy c̣n được lập lại trong hai câu tiếp theo:

Ngọn gió đông vẫn c̣n ngơ ngác

Lay khẽ ḷng em, và vỗ nhẹ lá vàng       

Thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào đây…thế mà nh́n lại thấy ḿnh đă già rồi. Có nhiều khi đếm số tuổi mà giật ḿnh. Ḿnh đă năm mươi tuổi rồi ư? Ḿnh đă sáu mươi tuổi rồi ư? Tuổi già ập đến lúc nào không hay:

Ngọn gió đông vẫn c̣n ngơ ngác

 Một cảm giác xao động trong ḷng. Nhưng cũng nhẹ nhàng thôi.V́ đấy   luật tự nhiên. Như lá xanh trên cành,  rồi sẽ vàng, sẽ rụng. Hăy chấp nhận thực tế ấy một cách nhẹ nhàng: Lay khẽ ḷng em, và vỗ nhẹ lá vàng.

Chỉ có một điều là ngày nào ta c̣n  sống trên đời là ngày đó hăy c̣n  yêu thương hăy c̣n nuôi hy vọng.

 Dù rằng con đường t́nh yêu vốn là con đường đầy trắc trở và dễ dẫn đến   khổ đau. Khi nghĩ đến t́nh yêu, tác giả hồi tưởng lại thời xuân xanh của ḿnh. Thời mà con người ta thường yêu thương bằng một trái tim cháy bỏng. Yêu không tính toan, không cân nhắc. Cũng vậy,  tac giả đă có một thời bước chân vào đường t́nh giống như những bước chân của kẻ đi hoang. Yêu không chủ tâm, không định hướng:

Em viết ḍng thơ t́nh theo tiếng chân hoang

Nghe như thoáng dư âm của ngày tháng cũ

Và giờ nầy đă:

M ái tóc đẫm vài sương khói nhỏ

Chạm vào tim  nỗi nhớ đă già nua.

Ngồi nghĩ lại những ǵ đă qua, nhưng chẳng hề tiếc nuối. Ḿnh đă yêu. Thế là đủ rồi. Vui buồn được mất thôi cứ để nó trôi vào quá khứ.  Ḿnh chỉ cần giữ lại cho ḿnh trái tim mà nhịp đập chỉ dành riêng cho t́nh yêu. Thế nhưng có lúc một ḿnh  tác giả cũng không khỏi băn khoăn tự hỏi:

Em ngọt ngào hay em ngây ngô?

Mê măi ngắm mây-gọi gió

Vớí tuổi nầy ḿnh có quá lăng mạn lắm không?  Nhưng sao lại không thể. Tác giả tự biện minh cho ḿnh bằng cách đưa ra những h́nh ảnh mà khi đọc lên không ai có thể nhẫn tâm chê trách. Trái lại là một sự xót xa thông cảm.

 Nắng sắp tàn tuổi không chờ nữa

Lá sẽ vàng khô

Cành trơ trụi - mùa đông.

Điều đó như một sự thôi thúc giúp tác giả có quyết tâm vượt qua mọi rào cản.

Nhưng thật đáng tiếc và cũng thật đau ḷng:

Em vội vă

Nhặt nhầm trăng vỡ

Đọc đến đây khiến  người đọc muốn kêu lên:

-Đừng! Đừng nhặt trăng mùa đông. TRăng mùa đông th́ làm sao mà viên măn và ấm áp được!

Nhưng đă muộn rồi. Đă nghe lời tác giả rên xiết:

Ghép không thành nên thơ buốt lời yêu

Có lẽ khi viết hai câu nầy tác giả đă rơi lệ, và người đọc cũng muốn rơi lệ!

Một lần nữa tác giả cũng đă không ân hận về t́nh yêu của ḿnh. Cho dù ghép không thành nhưng tác giả đă yêu hết ḿnh, yêu trọn vẹn

Ta yêu nhau như trăng gió yêu nhau

Cái giá có phải trả dù khổ đau đến thế nào chăng nữa cũng chấp nhận chẳng  hề hối tiếc.

Mùa qua hết c̣n nỗi đau tồn tại.

Thế nhưng,  trăng mùa đông có lạnh  lẽo, có tơi tả, th́ vầng trăng vẫn là biểu tượng của sự trong sáng và đẹp đẽ. Cho dù đau buốt v́ ghép không thành nhưng tác giả vẫn cảm thấy được an ủi khi nhận ra trong cái vẻ lạnh lẽo rạn nứt kia của vầng trăng mùa đông, một thứ ánh sáng đặc trưng của trăng mà không có vật nào có thể có được.

Và mối t́nh muộn màng dù không ghép thành đôi nhưng nàng vẫn hiểu được ḷng chàng và hiểu được cả những lời mà chàng chưa từng nói ra với nàng. Và nàng có thể thay chàng mà nói ra điều ấy:

Em viết nốt những ǵ anh không nói

Anh không nói nhưng em đă hiểu anh muốn nói ǵ với em. HIểu nhau như vậy cũng hạnh phúc lắm rồi, đâu cần phải đợi ghép cho thành!

 Tác giả kết thúc bài thơ bằng hai câu nói về t́nh yêu muộn của ḿnh:

Về một bài thơ

Không đoạn kết như thơ.

Trong hai câu nầy có hai chữ thơ

Ta nên hiểu hai chữ nầy theo hai nghĩa khác nhau.

Chữ thơ trong câu đầu chỉ cuộc t́nh của hai người. Nói về một bài thơ là nói về cuộc t́nh của hai người. C̣n chữ thơ trong câu sau, hàm ư là vẻ đẹp, vẻ nên thơ. Đoạn cuối cuộc t́nh không được đẹp như thơ.

 Hai câu cuối cùng của bài thơ là lời động viên an ủi của tác giả đối với người yêu.   Anh không nói ra nhưng em vẫn hiểu t́nh yêu của anh dành cho em. Cho dù cuộc t́nh của đôi ta  không kết thúc đẹp đẽ như một áng  thơ hay mà trong ḷng mỗi chúng ta vẫn thầm mơ ước, th́ chúng ta vẫn hiểu được ḷng nhau. Thế là đủ rồi, đâu cần phải đ̣i hỏi thêm một điều ǵ nữa. Phải không anh.

  NBT


http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/anh%20qt2.jpg

      Quang Tuyết và các bạn cựu hs Nguyễn Hoàng - Quảng Trị tại Sài g̣n


 



Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media