http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Chuyện t́nh ở Câu Giang

     Chuyện t́nh ở Câu Giang

 

                                                                                                                                                                                                                            

-Trả lời anh đi Hạ Vân. Sao em không đợi anh trở về?

Thanh niên hỏi người đàn bà mà dáng vẻ vẫn c̣n như một cô gái xuân th́.

Người đàn bà trẻ đẹp có tên  Hạ Vân vẫn cúi gầm mặt không trả lời. Thanh niên hỏi lần thứ hai cô mới mở miệng:

-Anh Thao, anh tha thứ cho em.

 Cô vẫn cúi xuống như nói với mặt đất.

-Anh lấy quyền ǵ mà tha thứ hay không. Thanh niên tên Thao giọng nhẹ nhàng.

 Nhưng cô gái th́ hiểu đây là lời mỉa mai chua xót. Cô phải nói sao đây cho người yêu cũ của ḿnh hiểu nỗi uẩn khúc trong ḷng. Rồi cô nghĩ, tốt nhất không nên nói sự thực. Nó cay đắng quá không phải chỉ cho cô mà cho cả Thao. Cứ đổ cho hoàn cảnh mà ḿnh là thân gái không chịu đựng nổi, là xong. Và cách tốt nhất không có câu nói nào bằng xin anh tha thứ. Một lần nữa Hạ Vân van lơn:

-Mong anh hiểu mà tha thứ cho em.

Vừa lúc đó, một cháu gái trạc chừng ba tuổi từ ngoài sân chạy thẳng đến nh́n khách lạ một lát rồi sà vào ḷng mẹ.

-Con gái của em đấy. Hạ Vân nh́n Thao:

-Anh thấy con gái em giống ai?

-Ờ cháu xinh quá, đến đây bác xem giống ai nào. Vừa nói Thao đưa hai tay về phía đứa bé định kéo nó vào ḷng ḿnh, nhưng đứa bé cứ rúc đầu vào bụng mẹ quầy quậy không chịu.

-Ngoan nào Đông Vân con, đến bác xem con có giống ba con không nào. Người mẹ vỗ vỗ vào lưng con gái dỗ ngọt.

-Đông Vân đến đây bác. Mà sao lại đặt tên cháu là Đông Vân. Hạ Vân, tên em là đám mây mùa hạ rực rỡ, mà tên cháu là đám mây mùa đông nghe u uất quá. Em đặt tên hay cậu Th́n đặt tên đấy.

-Em đặt.

-Th́n không có ư kiến ǵ về tên con gái ḿnh sao?

-Không.

Trong ḷng nàng âm vang câu nói chính giọng của nàng: - Chỉ em mơi có quyền.                                                     Hạ Vân lại hỏi:

-Anh thấy nó giống ai? Em hay là anh Th́n?

-Anh nói thật, nếu Đông Vân là con của anh và em th́ anh không một chút do dự để nói rằng Đông Vân hoàn toàn giống anh. Và có phảng phất đôi nét giống em.

Hạ Vân cười không thành tiếng, nhưng Thao không thấy nét vẻ héo úa ẩn chứa trong nụ cười ấy bởi anh đang tập trung nh́n khuôn mặt đứa bé khi nó quay lại nh́n anh một lần nữa. Sau đó nó lại úp mặt vào bụng mẹ.

-Bác đến thăm mà không chuẩn bị trước nên không có ǵ làm quà cho cháu. Thao nói với đứa bé: -Bác nợ cháu lần sau nhé!

Thao âu yếm quơ hụt khi đứa bé vụt rời khỏi ḷng mẹ chạy thẳng ra sân.

Thao trở lại câu chuyện giữa hai người.

-Anh hỏi vậy thôi, chứ anh không hề trách em đâu. Thời buổi chiến tranh, nhảy núi làm Cách mạng là cầm chắc cái chết trong tay. Ra đi rồi chạm mặt với thực tế khốc liệt anh mới ân hận là đă hứa hẹn với em ngày về. Có nhiều lần anh muốn đào ngũ về với em nhưng hoàn cảnh không cho phép. Có lần thằng Hiếu về công tác bí mật ở địa phương ḿnh, anh có viết thư khuyên em đừng chờ anh nữa. Nhưng thư đă không đến được tay em và thằng Hiếu cũng không trở lại. Sau nầy nghe em đă lấy chồng anh cũng mừng. Giờ về thấy em hạnh phúc là quá tốt rồi. Lúc năy anh hỏi sao em sao không đợi anh, là chỉ để hỏi vậy thôi.

Thao nói với người yêu cũ của ḿnh như thế, nhưng chỉ đúng một nửa ḷng ḿnh. Quả thực trong ư định có lần anh muốn đào ngũ. Quả thực ở trên căn cứ có lần anh viết thư cho người bạn bí mật mang về cho Hạ Vân, trong đó anh khuyên cô đừng chờ anh nữa. Và thư đă không tới tay Hạ Vân. Nhưng khi nghe tin Hạ Vân đi lấy chồng anh thực sự buồn. Giờ nầy  nh́n vẻ xinh đẹp của bé gái Đông Vân con của Hạ Vân với Th́n bạn học cũ của anh, anh cảm thấy như có một vết dao cứa ngọt ngào vào tim anh. Mà kỳ lạ sao Đông Vân lại giống anh đến như vậy. Hay đấy chỉ là ảo giác thôi, chính anh cũng không biết rơ vẻ mặt của ḿnh nữa, nó phần nào đă biến dạng trong chiến tranh. Sau cuộc chiến  đẫm máu nầy không c̣n ai giữ nguyên bộ mặt thực của ḿnh. Có lẽ, chỉ có lẽ thôi, v́ điều nầy đă không xẩy ra, anh sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi bức thư anh gởi đến được tay Hạ Vân, và Hạ Vân đă đi lấy chồng sau khi nhận được thư của anh. Có đúng như thế không nhỉ, anh tự hỏi. Mà thôi ḿnh trở nên phức tạp từ lúc nào? Dù nhận được thư hay không nhận được thư th́ Hạ Vân cũng đă không chờ anh.

  Nghĩ cho cùng th́ cô ấy đă làm đúng. Chỉ có những người lăn xả trong cuộc chiến tranh nầy mới nghĩ rằng việc làm của Hạ Vân là đúng. Nghĩ vậy nên anh lặp lại, nhưng bây giờ th́ đúng với ḷng ḿnh:

-Anh không trách em, Hạ Vân ạ.  Em  biết đấy, ở đất nước ḿnh người ta nói ba chữ CHIẾN TRANH MÀ, như một thành ngữ hàm ư sự phi nhân và phi lí của nó.                                                                                        -Cảm ơn anh đă thông cảm cho em. Nhưng anh Thao nầy, khi anh viết thư khuyên em đi lấy chồng anh không nghĩ đến trường hợp lỡ ra chúng ta đă có con với nhau rồi sao? Người đàn bà ngưng câu nói đứt khoảng nửa chừng rồi lại tiếp: -Nhưng cũng may…

-Em nói vậy là thế nào?

- Chẳng thế nào cả. Có những trường hợp người đàn bà chỉ quan hệ một lần với người đàn ông mà cũng mang thai. Như cô Cầm, năm 54 tiễn chồng ra Bến Hải đi tập kết, chỉ ngủ lại đó với chồng có một đêm mà về sanh ra anh Thắng. C̣n chúng ḿnh nửa đêm, ngày 11 tháng 10 năm đó, ngoài cơn mưa cuối đông dữ dội, anh c̣n  nhớ điều ǵ xẩy ra nữa không? Có phải chiến tranh đă làm anh quên hết. Ờ mà sao hôm đó trời mưa dữ vậy nhỉ. Em chưa bao giờ thấy mưa như thế. Có lẽ lúc đó em đang tâm trạng hoang mang sợ hăi. Ừ sao đêm hôm đó ta lại thoát chết em cũng không hiểu được. Nhưng dù sao th́ sự sống c̣n cũng là điều may mắn phải không anh?

-Hạ Vân?

Chợt thanh niên gọi tên người đàn bà thảng thốt và nói: -Có phải em muốn nói một điều ǵ quan trọng với anh không. Hạ Vân?

Hạ Vân không nh́n Thao chỉ lắc nhẹ đầu:

-Không. Không có chuyện ǵ quan trọng xẩy ra cả. Ư em muốn nói giả sử như điều đó đă xẩy ra th́ khi nhận được thư anh em phải xử trí sao nhỉ. Nhưng cũng may… Mà thôi chuyện cũ đă xẩy ra cách đây cả ba trăm năm, chẳng nên nhắc lại nữa. Chỉ mong rằng anh tha thứ cho em là được.

-Chuyện nào mà đă xẩy ra ba trăm năm, em nói ǵ, anh chẳng hiểu.

-Th́ chuyện t́nh của chúng ta đấy. Em thấy như đă xẩy ra cách đây cả ba trăm năm. Giống như chuyện cổ tích. Chuyện của ḿnh mà giống như ai đang kể cho ḿnh nghe vậy. Rồi mỗi ngày chúng ta quên đi một ít cho đến lúc không nhớ ra điều ǵ nữa cả. Đúng thế không?

-Hạ Vân à, đúng ra anh phải xin lỗi em mới phải. Anh đă bỏ rơi em trong chiến tranh mà đi theo lí tưởng của ḿnh. Anh hiểu em oán hận anh. Anh vô cùng xin lỗi em.

-Không. Người phá vỡ cuộc t́nh của chúng ta là em, không phải anh. Em đă không giữ được lời hứa là chờ đợi anh trở về. Em đă bỏ anh giữa cuộc chiến mà đi t́m hạnh phúc riêng cho ḿnh. Không phải người có lỗi là em sao?

Cả hai cùng im lặng. Sau đó Thao nói :

-Thôi ta cứ cho mọi chuyện trôi qua như cuộc chiến tranh nầy đă trôi qua vậy. Trách cứ nhau để làm ǵ!

   Trước khi Thao từ giă hai mẹ con Hạ Vân, anh t́m cách ôm cho được Đông Vân vào ḷng. Một cảm giác thân thương gần gũi mà anh chưa từng có khi anh ôm nựng những đứa bé khác. Anh ngửi thấy ở Đông Vân một mùi hương mà anh đă từng cảm nhận được ở cơ thể Hạ Vân. Anh ḱm giữ lắm mới khỏi thốt ra câu: Đông Vân con yêu của ba!

 

                                                          *

 

        Thao quyết định đến thăm Th́n ở trại cải tạo. Th́n là bạn học cũ của Thao thời trung học và cũng là bạn đá bóng đánh cù trên những băi cỏ, sân trường xă Câu Giang. Hết lớp Đệ nhất (lớp mười hai) trường tỉnh, Thao thoát ly theo Cách mạng, Th́n đăng kư nhập ngũ vào sĩ quan quân lực Cộng ḥa. Những năm tháng gần kết thúc cuộc chiến, Th́n được biệt phái đặc trách Chi khu phó Chi khu X, cơ quan đóng trên địa bàn xă Câu Giang, quê hương của anh. Ngày Giải phóng Th́n bị bắt giữ và cải tạo ngay trên chính quê hương ḿnh. Thao đến thăm bạn nhưng mục đích chính là để t́m hiểu hoàn cảnh thực tế của Hạ Vân trong những ngày anh thoát li gia đ́nh. Anh muốn biết t́nh cảm vợ chồng giữa Th́n và Hạ Vân có phải bắt nguồn từ một t́nh yêu chân chính hay không. Anh cảm thấy có một cái ǵ đó anh chưa được rơ. T́nh yêu giữa anh và Hạ Vân sâu nặng lắm không dễ một sáng một chiều mà có thể bỏ nhau nếu không phải v́ một hoàn cảnh ngang trái. C̣n Th́n và anh là hai người bạn cùng được dưỡng nuôi từ thuở ấu thời bằng củ khoai củ sắn của đất Câu Giang, cùng chảy trong người ḍng máu được nuôi dưỡng bằng những giọt nước của ḍng sông Câu Giang hiền ḥa cần mẫn. Th́n không thể phản bội t́nh bạn dễ dàng như vậy. Cho dù hai người đă có hai hướng đi khác nhau nhưng đó cũng do t́nh thế bắt buộc.Thao biết ḿnh sắp đối mặt với Th́n trong một t́nh cảnh hết sức tế nhị. Anh đang là người  chiến thắng, c̣n Th́n là kẻ chiến bại. Và dù hoàn cảnh nào đi nữa th́ Th́n cũng  đang là kẻ phản bội, kẻ chiếm đoạt vợ bạn. Anh phải nói năng làm sao đây để Th́n có thể thẳng thắn nói chuyện với anh mà không gian dối, che đậy bởi những mặc cảm tội lỗi lớn lao ấy. C̣n anh th́ đang cần, rất cần được nghe Th́n nói một cách thành thật. Anh nghĩ cuộc chiến tàn khốc nầy, ngoài những hệ lụy nó mang lại cho những con người bị mắc trong guồng quay của nó, ít nhất nó cũng giúp cho những ai may mắn tồn tại có được một t́nh cảm cao thượng, đó là tấm ḷng biết tha thứ.

 

 

                                                              *

 

 

           Đêm mưa gió ấy, Trung sĩ Xương dẫn tiểu đội lính địa phương quân phục kích dưới chân đồi Miếu Câu Giang. Bố trí xong xuôi đến gần nửa đêm hắn trườn lên đỉnh đồi nơi ngôi miếu  tọa lạc, ḍ xem t́nh h́nh.

Đang lầm lũi dưới những tán cây trĩu nước, đến gần Miếu Câu Giang chợt Xương dừng

lại. Hắn nghe trong Miếu phát ra tiếng ǵ ư ứ như tiếng mèo động cỡn. Hắn ngồi thụp  xuống dưới một gố cây và  nh́n vào Miếu. Dưới ánh lờ nhờ của đêm rằm, những bóng cây đen ng̣m như miệng những con quái vật há to ra rồi ngậm lại, rồi nhai nhồm nhoàm một cách quái dị. Nhưng hắn không sợ, hắn đă quen với cảnh nầy. Hơn nữa dưới chân đồi cả tiểu đội của hắn đang phục kích. Mà Miếu Câu Giang với hắn chẳng phải xa lạ ǵ. Mưa vẫn không ngớt. Tiếng ư ứ vẫn tiếp tục. Hắn rởn da gà. Không phải hắn sợ, mà là cái cảm giác sảng khoái cực điểm do loài mèo hoang động cỡn làm hắn tưởng tượng ra tiếng rên rỉ của người đàn bà trong cơn khoái lạc. Đang sảng khoái bởi thứ âm thanh gợi dục hắn bỗng  nghe một âm thanh khác lạ: Xẹt xẹt xẹt. Hắn chợt nằm sấp xuống v́ phát hiện ra ngay đó là âm thanh của đạn moọc-chê trong thời khắc sắp rơi xướng mặt đất. Ầm! một lằn chớp sáng kèm theo một  tiếng nổ đinh tai. Một quả pháo nổ gần đâu đó mà hắn không xác định được vị trí. Tiếng rên ư ử nín thinh. Một lát lại tiếp tục. Bây giờ th́ hắn biết không phải tiếng mèo nữa. Nếu là mèo th́ sau tiếng nổ dữ dội ấy, chắc chắn mỗi con đă chạy một đường rồi. Hắn lầm bầm chửi tục: Dm bị Việt Cọng pháo kích rồi. Làm ăn như con c, hở ra cái ǵ bọn nó cũng biết hết. Thế nầy th́ nướng cả lũ. Xương lại nghe tiếng đê-pa phát ra mơ hồ đâu đó, hắn không định hướng được bởi tiếng ào ào của mưa. Xương nằm xuống. Lại một tiếng nổ đinh tai. Hắn nghe đất đá rơi loảng xoảng trên ḿnh. Sau tiếng nổ chỉ c̣n lại tiếng mưa trên lá. Tiếng rên dứt. Không có tiếng đê-pa tiếp. Hắn giật ḿnh, có bóng người chạy qua sát trước mắt hắn. Hắn khựng lại chưa kịp nổ súng th́ thêm một người nữa. Hắn định néo c̣ nhưng mùi nước hoa phả vào mặt hắn, khiến hắn hoang mang. Rơ ràng một cô gái (hay một người đàn bà mà nó không xác định được) vừa vụt chạy sát ngay trước mắt hắn. Mớ tóc dài hắn nh́n thấy dười bóng trăng buông xă trong mưa gió gần như quệt vào mặt hắn. Hắn đứng trân bất động. Thoát qua chỗ của hắn hai người chạy về hai phía. Hắn lập tức vùng dậy chạy theo hướng người con gái thấp thoáng bổ sấp bổ ngửa trước mắt hắn. Hắn đă vít được mớ tóc. Cô gái tưởng tóc ḿnh bị quấn vào cây vội quay lại nắm tóc giật mạnh, nhưng rồi cô ta thảng thốt hét lên:

-Ai vậy? Buông tôi ra.

-A!  Hạ Vân hả? Vậy là biết rồi, mới cùng thằng Thao phải không?

-Im mồm buông tôi ra. Giọng thằng Xương phải không! Làm ǵ vậy? Buông ra.

-Đúng rồi . Hạ Vân tôi yêu em lâu rồi em biết không?

-Quỷ sứ buông tôi ra.

- La lên giữa Miếu hoang mưa gió nầy chẳng ích chi đâu. Hạ Vân! Tôi yêu em.

-Mất dạy buông tôi ra.

Hắn gàng chân cho Hạ Vân ngă xuống, kéo lê cô vào Miếu rồi chồm lên…

Xong hắn đứng dậy và nói:

-Nhớ muốn yên ổn ở nhiệm sở ở xă Câu Giang nầy th́ câm miệng đấy. Tôi sẽ tố giác với chính quyền  em quan hệ với thằng Thao Cộng sản. Em không được đi dạy mà thằng Thao thế nào cũng bị tóm cổ. Nhớ chưa? Cả hai chúng ta xem như chẳng có chuyện ǵ xẩy ra đêm nay nhé.

 

        Hạ Vân biết rơ Xương nhưng chẳng làm ǵ được bởi lời đe dọa của hắn.

 

                                                                    *                                                           

-Sao cậu biết rơ ràng câu chuyện như người trong cuộc vậy? Thao hỏi Th́n.

-V́ chính tôi là một trong những người trong cuộc. Xương là tiểu đội trưởng dưới quyền chỉ huy của tôi. Xương ở xóm Thượng chắc cậu biết. Giờ nó chết rồi. Đêm đó pháo của các anh lại nả đúng vào vị trí của đại  đội chúng tôi đang phục kích, lúc đó là mười hai giờ đêm, làm chết một binh sĩ và bị thương hai người. Khi rút về đồn điểm lại quân số th́ vắng mặt Xương. Đến hơn ba giờ sáng Xương mới ṃ về. Bên pḥng nh́ an ninh quân đội nghi ngờ và đă bắt hắn ta khai báo chi tiết về những việc hắn làm đêm đó.

Thao lặng người. Thao đă hiểu ra sự thể. Nhưng c̣n vấn đề nầy anh chưa hiểu:

-Câu chuyện đó có thể ém nhẹm đi, tại sao Hạ Vân lại lấy cậu gấp gáp như vậy? Chỉ sau cái đêm ấy có hai ba tháng ǵ đấy, có phải không ?

-Đúng vậy. Hai tháng sau th́ Hạ Vân biết ḿnh có thai. Như cậu biết đấy, mối t́nh của cậu với Hạ Vân th́ cả xă nầy ai mà không biết. Và nếu Hạ Vân có thai th́ cái thai đó của ai, cả vùng nầy đều biết. Hồi ấy gia đ́nh Hạ Vân đang bị theo dơi ráo riết. Hạ Vân muốn nhờ tôi làm cái b́nh phong để che mắt bọn chính quyền địa phương…

-Che mắt? Nghĩa là hai người không yêu nhau?

-Có thể Hạ Vân th́ không, mà tôi th́ có. Tôi yêu Hạ Vân từ thời trung học. Nhưng biết Hạ Vân đă yêu cậu nên…

-Vậy là cậu đă lợi dụng hoàn cảnh để đạt được mục đích?

-Không. T́nh yêu chỉ dâng hiến mà không thể chiếm đoạt.

-Ư cậu nói Hạ Vân đă yêu cậu?

-Cũng không.

-Vậy là sao?

-Chúng tôi làm đám cười giả để bảo vệ cho sự b́nh yên của hai mẹ con Hạ Vân. Đó là ư kiến của tôi và Hạ Vân đă bằng ḷng. Và chúng tôi chỉ sống với nhau theo t́nh bạn. Không ai biết kể cả cha mẹ tôi. Mẹ tôi chỉ biết Hạ Vân có thai trước ngày cưới; nhưng tôi bảo đó là con của tôi. Bà hoàn toàn tin tưởng mà lại c̣n mừng nữa.

-Nhưng sao hai người để t́nh trạng nầy kéo dài lâu vậy, cậu không nghĩ đến tương lai của cậu sao?

-Đúng vậy. Trước khi tổ chức đám cưới, cả tôi và Hạ Vân đều nghĩ sau một thời gian ngắn  hai người cũng sẽ làm thủ tục li hôn. Nhưng nghĩ ngày cậu gặp lại Hạ Vân không biết lúc nào và ngày nào cậu chưa về đưa Hạ Vân rời khỏi vùng quê nầy th́ ngày đó Hạ Vân c̣n cần đến sự bao che của tôi. Điều nầy với tôi cũng không trở ngại ǵ v́ tôi chưa tính đến chuyện lấy vợ. Khi mà t́nh trạng chưa thúc bách th́ cứ để thả nổi như vậy, chẳng sao cả. Hơn nữa tôi không muốn mẹ tôi phải đau ḷng biết một sự thực chưa đến lúc cần thiết.

Thao gật đầu. Ngẫm nghĩ một lát, Thao nói:

-Nếu cậu c̣n coi ḿnh là bạn, th́ cậu trả lời thành thật ḿnh câu hỏi nầy nhé.

Th́n nói:

-Ḿnh luôn là người bạn đáng tin của cậu, c̣n cậu có xem ḿnh là bạn hay không th́ tùy. Ḿnh sẽ trả lời rất thành thật, cậu cứ hỏi đi.

 -Cậu có định hướng ǵ về cái gia đ́nh mà cậu đang sống. Về Hạ Vân, Đông Vân? Trên danh nghĩa đang là vợ con của cậu.

-Cậu đă hỏi th́ ḿnh trả lời thành thật:

-Đông Vân, ḿnh nghĩ là con của cậu, không phải của thằng Xương. Nếu không tin cậu đi thử ADN xem sao. Nhưng nếu cậu làm vậy th́ Hạ Vân sẽ rất đau ḷng.  Lỗi đâu phải tại cô ấy. Ḿnh nói vậy đúng không? Hạ Vân đă đau khổ v́ vấn đề nầy rất nhiều. Hạ Vân đă đem điều cay đắng nầy đến tâm sự với ḿnh. Cô ấy tin tưởng ở ḿnh v́ biết ḿnh có một thời đă từng yêu cô ấy, để mong t́m một lời khuyên hay một hướng giải quyết giúp cô ấy. Hạ Vân đ̣i hủy thai nhưng lúc đó thai đă trên hai tháng, ḿnh khuyên không nên. Ḿnh thuyết phục Hạ Vân rằng biết đâu cái thai ấy là của cậu. Nghe ḿnh nói vậy Hạ Vân đă khóc nức nở, và bỏ ư định phá thai. Bây giờ Đông Vân là niềm hạnh phúc lớn lao của cô ấy bởi cháu nó giống cậu như khuôn. Cậu có nhận ra điều đó không?

Thao gật đầu:

-Ḿnh đă nhận ra điều ấy ngay từ phút đầu tiên ḿnh gặp Đông Vân. Không phải v́ Đông Vân giống ḿnh mà v́ một thứ t́nh cảm thiêng liêng ḿnh không giải thích được.

-Vậy với Đông Vân mọi chuyện đă rơ ràng. Con của cậu th́ cậu đem cháu về nuôi.

-C̣n với Hạ Vân?

Thao hỏi và nh́n thẳng vào mắt Th́n như muốn phát hiện cho ra những ngơ ngách trong tâm hồn bạn nếu như Th́n không muốn nói thực ḷng với anh một điều ǵ đó.

Th́n nói không suy nghĩ:

-Hạ Vân đă trưởng thành lên rất nhiều khi phải chịu đựng và phải đối phó với những nghịch cảnh. Do vậy cô ấy có quyền tự do quyết định hướng đi tương lai của ḿnh.

Cả hai người lại rơi vào im lặng. Trong t́nh bạn họ rất thẳng thắn cởi mở. Nhưng trái tim  ai cũng thấy đau buốt. Thời gian, không gian quanh họ như đang đóng băng. Một chặp lâu sau, Th́n muốn ḿnh là người đầu tiên phá vỡ cái tảng băng ấy, anh nói:

-Ḿnh nói vậy cậu thấy thế nào?

-Cảm ơn cậu đă rất thành thật với ḿnh. Và cảm ơn những ǵ cậu đă làm cho hai mẹ con Hạ Vân trong thời gian không có ḿnh. Hạ Vân đă quá đau khổ nhiều rồi. Ḿnh chưa làm được ǵ cho cô ấy. Cậu là người mang lại hạnh phúc và b́nh yên cho hai mẹ con nàng. Đúng ra cậu mới là người xứng đáng làm chồng cô ấy. Nhưng nói như cậu , t́nh yêu chỉ là sự dâng hiến tự nguyện, không ai có thể nhân danh một điều ǵ để chiếm đoạt được nó. Ḿnh nhất trí với đề nghị của cậu, hăy để Hạ Vân được tự do quyết định.

                                                      

                                                               *

Th́n được hưởng chính sách tái định cư ở Mỹ dành cho sĩ quan quân đội Sài G̣n theo diện HO. Trong hồ sơ, anh được xuất cảnh cùng vợ là Hạ Vân và cô con gái là Đông Vân.

Tiễn anh ra sân bay hôm đó, ngoài cha mẹ Th́n, có cả Thao.

Trước khi gia đ́nh Th́n ra cửa để lên máy bay, Thao ôm Đông Vân vào ḷng, anh nói với con:

-Con gái của ba sang Mỹ cố gắng học hành cho giỏi nhé. Ba rất mong lá thư đầu tiên con gởi về cho ba đấy. Nhưng phải viết bằng tiếng Việt Nam. Tiếng Mỹ, ba không hiểu đâu.

Anh quay sang Hạ Vân:

-Bằng mọi cách em phải giúp Đông Vân nói và viết được tiếng Việt Nam. Ít nhất con chúng ta cũng đánh vần được hai chữ Câu Giang nhé.

        Thao vẫy tay chào gia đ́nh Th́n lần cuối khi họ nhập vào hàng bước qua pḥng kiểm tra an ninh của phi trường.

                                                            SG 19/4/2012.

Trích trong tập truyện ngắn Chợ hoa tối ba mươi Tết của NBT- NXB Hội Nhà Văn