http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Chuột ở phố

  Bài thơ  Chuột ở phố

 

Ông Lăm người ở thị trấn An Tây, chuyên sống về nghề đúc chậu, thích chơi cây kiểng. Bạn bè của ông thường là những người đến mua chậu rồi thấy trước sân nhà ông có mấy chậu cây kiểng dáng hay hay, bàn về thế cây, gốc cây rồi sinh ra thân t́nh mà kết bạn. Dạo gần đây ông lại có thêm một số bằng hữu mới, đó là những người lớn tuổi yêu thơ văn, mà hầu hết là những cụ về hưu, kể cả những cụ chưa tới tuổi sáu mươi, do sức khỏe phải nghĩ hưu non. T́nh cờ cụ Tính, một  hưu trí ở khối Năm đến mua chậu thấy trên bàn ông Lăm có bài thơ tựa đề Chuột ở phố.Cụ Tính  xin đọc.

-Dạ thơ thẩn ǵ đâu anh –Ông Lăm từ tốn- Số là hôm trước đúc  mấy cái chậu xong rửa tay định vào uống  nước th́ một con chuột to bằng nầy nầy-Ông Lăm cúi xuống vỗ bàn tay vào bắp đùi.-Tôi định lấy viên đá ném nhưng lại sợ vỡ mấy cái chậu nên nén tức nh́n nó chạy băng qua đường.

Ông Lăm chế nước sôi vào b́nh thủy, nói tiếp:

-Một lát lại thấy trên lầu ba nhà chú Tám -Ông Lăm chỉ tay về phía ngôi nhà ba tầng bên kia đường,  đối diện với nhà ông-nó thoăn thoát trên cái hành lang kia ḱa. Không biết sao nó ngoái cổ nh́n qua tôi một lát  như có ư thách thức rồi chui tuột vào lỗ lam. Ngẫm nghĩ tức ḿnh tôi bảo thằng cháu nội cho ông mượn giấy bút rồi viết mấy câu như thế đó

Ông Lăm nh́n cụ hưu trí cười:

-Anh đọc thử xem tôi viết thế có được không.

Cụ Tính lấy mục kỉnh ra đeo,ca cẩm-Cái kính nầy mờ rồi định tháng tới đi thay cặp mắt-Cụ dán sát mục kỉnh vào tờ giấy nheo mắt đọc bài thơ:

 

Từ đống rác chui ra

Chuột ngơ ngác nh́n qua đại lộ

Rồi sửng  sốt nh́n tầm cao của một ngôi nhà

Nó đếm số tầng

Một tầng

Ba tầng

Nó không biết có số hai

Và nhiều hơn nó không sao đếm được…

Đọc đến đây cụ Tính tháo mục kỉnh dụi mắt, có lẽ mắt kính đă quá mờ làm cụ đau mắt Cụ hỏi ông Lăm:

-Ba câu đầu th́ rơ rồi. Nhưng đến câu Nó đếm số tầng, sao con chuột biết đếm số một và sồ ba mà lại không biết có số hai? Anh giải thích cho tôi cái ư của anh đi.

-Dạ tôi có nói ư ǵ sâu xa đâu. Nó là thế nầy anh ạ. Tôi có đứa cháu ngoại sắp lên ba. Tôi tập cho cháu nó đếm từ một đến mười. Khi bắt nó đếm lại một ḿnh th́ nó liếng thoắng một mách 'Một ba năm bảy mười.' Trẻ con th́ nghe người lớn nói sao nó lặp lại như vậy mà không hiểu được ư nghĩa, đôi khi lặp lại cũng không đầy đủ. Huống hồ loài chuột bọ chỉ biết đục khóet.

Cụ Tính gật gật đầu không nói ǵ. Cụ lại mang mục kỉnh dán mắt đọc tiếp:

Chuột tự nhủ

Từ nay ḿnh tha hồ

Leo lên tầng cao ngất

Bỏ qua năm tháng chui rúc ở các túp lều.

Và nó sẽ tự hào

Ḿnh  leo lên được đỉnh cao

Mà bao nhiêu người tài ba

Không dám mơ tới.

 

Giờ th́ cụ Tính không tháo mục kỉnh ra nữa, cụ quay sang ông Lăm:

-Nầy anh Lăm, tôi biết anh đang dùng nhân cách hóa để ám chỉ hạng người nào đó…

-Không không đừng nói vậy mà sinh ra đụng chạm. Quả thật hôm đó con chuột cống làm tôi tức tối.Quả đúng là ném chuột sợ vỡ đồ. Đành nh́n nó tung tăng trước mắt ḿnh mà thấy ngứa gan.

-Tôi nghĩ là không sao đâu anh Lăm à. Tôi đă từng chiến đấu trong quân ngũ, từng hy sinh một phần xương máu cho độc lập nước nhà, cho sự no cơm ấm áo của bà con. Nh́n những người v́ tư lợi cá nhân, dẫn đến  tham ô hối lộ  đục khoét của dân, đă thiếu tài thiếu đức lại c̣n t́m cách luồn lách lên cao, nghĩ  cũng giận. Với một người dân lương thiện b́nh thường  sống bằng nghề đúc chậu như anh mà vẫn giữ được tâm huyết, tôi rất vui. Phê phán cái xấu bao giờ cũng là điều tốt. Nhưng bài thơ của anh cuối cùng không cảnh báo một điều ǵ để ngăn chặn tội lỗi của hạng người sâu dân mọt nước cả.Và c̣n một điều nầy nữa, tôi nhận xét thẳng thắn mong anh đừng giận mà cho tôi là lên lớp nhé.

Ông Lăm cười hiền lành:

-Tôi chỉ viết cho vui thôi mà, được anh góp ư là tôi càng vui hơn nữa.

-Con người th́ thường hay mơ được lên cao. C̣n chuột th́ không bao giờ muốn ở tầng cao cả. V́ sao anh biết rồi đấy. Nhà bếp, mọi thức ăn của mọi gia đ́nh bao giờ cũng đặt ở tầng trệt. Do vậy mà chuột th́ thích ở tầng trệt mà thôi. Hơn nữa nó là loài thích đào hang,  thích chui lỗ cống, thích những nơi tối tăm ẩm thấp, không bao giờ nó mơ lên tầng tư tầng năm đâu anh Lăm à.Ở đấy nó chỉ nước chết đói thôi. Phải không anh.

Nói đến đây th́ cả hai ông già chợt cười vang.

Sau một hồi cười sảng khoái, ông Lăm chêm nước vào tách trà của người bạn già rồi chậm răi nói:

-Thưa anh,  anh nói chí phải. Nhưng loại chuột nào cũng vậy, cũng có lúc chúng  mơ được lên ở nơi cao nhất. Nhưng nó không biết rằng đó chính  là lúc nó cùng đường đấy anh ạ.

Ông T́nh lắc đầu cười, không nói ǵ.

 

        Ông Tính là sĩ quan quân đội về hưu. Vợ ông là một bác sĩ nghỉ hưu trước ông bốn năm.Trước khi về hưu hai vợ chồng dành dụm được một số tiền. Có mảnh vườn ông bà để lại, ông Tính cắt  bán một phần, gom với số tiền vợ chồng tích lũy, xây được một ngôi nhà hai tầng, một  trệt  một  lầu. Hai vợ chồng ông ở với người con trai trưởng và hai đứa cháu nội.

Một buổi trưa, ông Tính đang  ở nhà người bạn chuyện tṛ về viec ông chủ tịch nọ mới lên ghế chủ tịch đâu chưa được nửa nhiệm ḱ đă bị kỹ luật do  lạm dụng chức quyền. Chợt ông nh́n ra, nước đâu chảy re re hai bên mép đường thành hai ḍng cuốn theo rác rưởi .Ông Tính đứng dậy.

-Chết rồi, lụt tới nơi rồi ông bạn  ơi.

Vậy là ông Tính ngưng ngang câu chuyện vội chào ra về. Ra đường phố ông thấy nước bắt đầu chảy băng qua những khúc thấp trũng.

         Mới mưa có hơn một  ngaỳ  một đêm; trưa nay đang ráo hoảnh bỗng dưng nước ào ào chảy qua các đường phố. Nước lên thật nhanh, có lẽ do bên thủy lợi họ xả hồ chứa  Khi ở nhà, ông Tính chưa thấy nước đâu cả.Thế mà đến chơi với người bạn già một chặp trở về nước đă ngấp nghé trước thềm. Bà Tính và mấy đứa cháu nội đă dọn lên ở tầng trên, đứa con trai đang dọn dẹp kê cao đồ ở tầng dưới. Thấy ông Tính về trước sân mấy đứa cháu gọi bà:

-Bà nội ơi ông về rồi.

Từ tầng trên bà Tính nói vói xuống

-Ông đi đâu mà đi dữ vậy, không  thấy nước lên vùn vụt đấy sao. Tôi định cho thằng Thanh đi t́m ông về đấy.

Ông Tính nh́n lên cười:

-Bà khéo lo,  tôi c̣n đủ sức lội được mà. Bà không nhớ sông Thạch Hản năm đó tôi lội qua về đến mười lăm bận để chuyển vũ khí đấy sao.

Ông Tính vào nhà giúp con trai kê cao đồ đạc. Nước dâng nhanh quá, hai cha con làm không kịp thở.Vừa kê xong th́ nước đă  đến đầu gối. Chợt ông Tính nghe ở tầng trên mấy đứa cháu la hét và chạy rầm rầm. Ông vội lên xem thử chuyện ǵ. Nh́n thấy ông Tính ướt át bà nói:

-Mấy đứa nhỏ rượt mấy con chuột ấy mà. Ông thay áo quần đi, ướt thế nước bạc lạnh chết.Tối qua nước ngập mấy con chuột ḅ lên chui dưới gầm thờ, có đến bốn năm con đấy ông ạ.

Ông Tính ra hành lang nh́n xuống thấy mấy con chuột bị lũ nhỏ rượt đánh nhảy ùm xuống nước đang  b́ bà b́ bơm. Nghĩ đến chuyện ông quan nọ, rồi nh́n mấy con chuột, ông Tính chợt  hướng mắt về phía  nhà ông Lăm. Đường phố đă ngập nước trắng xóa. Bất giác ông nói một ḿnh: Bài thơ ư tứ kín đáo quá.

 

Trích trong tập truyện ngắn Rét Hà Nội, nha xb Hội Nhà Văn


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media