http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Chi tiết
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


Chợ hoa tối ba mươi tết

Chợ hoa tối ba mươi Tết

 

Tại chợ hoa G̣ Mối chiều ba mươi tết. Đă gần hết ngày 30 tết mà hai vợ chồng người bán hoa vẫn chưa bán được chậu nào đáng giá. Tính ra từ sáng đến giờ anh chị có bán được vài chậu cúc kim, vài chậu bông thọ và mấy chậu hoa sống đời. Những thứ đó th́ đáng giá bao nhiêu đâu, mỗi chậu được giá nhất cũng chỉ năm chục ngàn đồng. Chị Thanh đếm số tiền thu được từ sáng đến giơ rồi nói với anh Tâm chồng chị: Mới được hai trăm ba thôi anh à. Người chồng làm thinh không nói ǵ. Sau đó anh lầm bầm: Mới bằng giá của nửa chậu cúc. Rồi anh lại nói một ḿnh: Sang năm có chết đói cũng chẳng thèm theo cái nghề nầy nữa. Dù chồng nói nhỏ cốt chỉ để ḿnh nghe nhưng chị Thanh cũng vẫn nghe được. Chị nói với chồng:

- Không trồng hoa bán dịp tết th́ biết làm ǵ cho có tiền anh! Cả năm tới tối chỉ chờ vào mấy ngày nầy để trang trải. Bây giờ th́ người chồng mới nói to tiếng: Trang trải, trang trải cai con khỉ. Bán từ sáng đến giờ mà đă đủ tiền chuyên chở chưa. Nói chi đến tiền chậu tiền phân bón thuốc sâu, công chăm sóc, che chắn, đậy đằn. Cả ba bốn tháng trời chứ ít đâu. Lấy cứt mà ăn để chăm sóc à. Người vợ vẫn kiên nhẫn: Từ đây đến mười một giờ đêm c̣n cả năm sáu tiếng nửa. Bây giờ người ta thường mua hoa vào giờ gần giao thừa anh à. Biết đâu đến đó ḿnh lại bán hết th́ sao. Có bán đổ bán tháo cũng được vài triệu. Người chồng lắc đầu: Chúng nó chờ đến giờ đó đến để hốt hoa về chơi chứ mua bán ǵ. Người vợ làm thinh. Chị nh́n rừng hoa tết ở khu chợ hoa. Không phải chỉ riêng hoa của vợ chồng chị là ế mà cả khu chợ từ sáng đến giờ chẳng ai bán được chậu nào đáng kể. Cả chợ hoa gần như y nguyên. Những dăy mai chở từ miền Trung vào, đủ loại, mai nhảo, mai cúc mai hương, thân cành uốn éo đủ thế, mai đỗ, chỉ thiên, thế quỳ, thế lộng phong, nụ bám đầy cành, hứa hẹn sẽ nở bung vào sáng mùng một tết để chủ nhân đón một năm mới nhiều tài lộc. Rồi ôi thôi cúc là cúc. Cúc đại đóa, cúc kim, rồi cát tường, rồi hướng dương, vạn thọ… có cả những cành đào, đào phai, hồng thắm mang từ miền Bắc vào. Tất cả như cố thi nhau tỏa hương sắc, khoe h́nh dáng  để mời mọc người mua.Tất nhiên chúng đă chinh phục được óc thẩm mỹ và sở thích chơi hoa của người mua. Số người đến xem càng về chiều càng đông. Trẻ có già có, nam thanh nữ tú đủ hạng người. Họ trầm trồ chỉ chỏ, khen ngợi. Nhưng ai hỏi giá xong rồi cũng bỏ đi không trả một tiếng. Lớp trẻ choi choi th́ xen vào giữa đám hoa để chụp h́nh. Những cô gái  uốn éo, mỉm cười, làm dáng bên những cành hoa xinh đẹp.  Họ đă góp thêm cho chợ hoa một loài hoa vô giá.

-Cô ơi, cô ơi khéo cả găy cành hoa đấy.

Nhiều lần chị Thanh phải la lên khi một cô gái vin sát một cành hoa xuống  để người yêu  chụp h́nh. Chụp xong cô gái bỏ đi không hề cảm ơn một tiếng.

Thôi thế cũng may. Chị Thanh nghĩ. Nếu lỡ cô ta làm găy cái cành mai kia th́ sao. Chỉ  găy một cành nhỏ th́ chậu mai xem như bỏ. Nếu có đôi co th́ cô ta sẽ bảo:

-Chỉ găy một cành nhỏ xíu như thế nầy mà đ̣i đền cả chậu. Cô ta sẽ mắng ḿnh là đồ tham, đồ ăn vạ.

Đă xẩy ra trường hợp như vậy rồi chứ không đâu.

TRời đă bắt đầu tối. Nhiều người  câu điện ra để bán cho tới trước phút giao thừa. Chị Thanh bán thêm được hai chậu cúc kim nữa. Chợt một người đàn ông ăn mặc sang trọng đẩy chiếc SH láng cón tiến gần đến khu hoa của chị. Anh ta đứng trước một chậu cúc đại đóa thuộc thuộc loại hoa chiến của chị.

Chị Thanh vui mừng đon đả:

-Mua đi anh. Chậu cúc ấy đẹp  nhất rồi đấy. Đặt trong pḥng khách vào ngày tết th́ hết ư.

-Bao nhiêu?

Chị Thanh nghĩ bây giờ mà đ̣i giá cho đúng với giá trị của chậu hoa th́ sợ khách có thể không mua.

Chị nghĩ đến chiếc laptop mà vợ chồng chị hứa sẽ mua cho con trai sau khi bán hoa trong dịp tết nầy. Con trai chị học Đại học năm thứ ba, nó ước ao có một cái máy tính trong thời gian thực tập. Nó chỉ nói chuyện với cha mẹ trong một dịp về nghỉ hè vậy thôi. Nó không dám xin v́ biết cha mẹ đâu có tiền. Chị hỏi giá th́ con trai bảo là loại  kha khá là năm triệu. Có một loại rẻ hơn chỉ ba triệu nhưng không đủ chức năng. Đủ chức năng là sao th́ chị không biết nhưng nghe chiếc máy giá năm triệu mà giúp được việc học cho con là chị quyết tâm mua cho con trai rồi. Chị bàn với chồng mùa hoa tết nầy sẽ cố gắng mua cho con chiếc máy. Không biết mùa hoa năm nay th́ sao, nhưng nếu như bán được như mấy mùa hao cách đây vài năm th́ chị mua được. Cách đây năm năm, mỗi vụ hoa bán dịp tết vợ chồng chị có thể thu được trên cả chục triệu. Trừ chi phí ít ra cũng c̣n bảy tám triệu. Nhưng về sau nấy người chơi hoa dịp Tết lại chơi tṛ ép giá. Cứ đợi đến gần giờ giao thừa mới đi mua hoa. Họ biết rằng đến giờ phút đó mà người bán hoa không chịu bán th́ chỉ có việc đổ ra mà mang chậu không về. Thành thử người bán hoa đành bán với giá rẻ mạt cho đủ tiền chậu thôi. Không biết năm nầy sao nhưng vợ chồng  chị đă hứa với con trai rồi. Nếu có thiếu nhiều ít ǵ đó th́ vay mượn thêm.

Nghĩ vậy chị Thanh đă hạ giá  chậu cúc xuống c̣n một nửa giá b́nh thường. Chị nói thật:

-Nói để anh mua được, chứ giờ nầy mà không bán th́ tụi tui cũng không giữ lại làm ǵ nữa. Như b́nh thường chậu nầy có giá năm trăm, giờ tui bán cho anh hai trăm rưởi, về chưng ba ngày tét cho vui.

-Tới hai tram rưởi? Đắt thế!

-Trời!  C̣n đắt nữa. Vậy th́ anh trả bao nhiêu?

-Bảy chục.

Chị Thanh như nghe không rơ, hỏi lại:

-Anh nói bao nhiêu?

-Bảy chục ngàn.

-Trời! Chậu hoa vậy mà trả bảy chục ngàn.

-Vậy th́ tám chục. Bán đi tôi cho xe chở về.

-Không được anh ơi. Anh nhổ một cây hoa dại về đây tiền công chăm sóc cho nó sống cũng bảy tám chục ngàn rồi. Huống hồ là một chậu cúc. Anh trả thêm đi.

-Vậy th́ thêm mười ngàn nữa. Chín chục. đấy. Không bán th́ thôi.

-Thôi anh cho tôi một trăm, lấy tiền chậu và tiền phân lại.Tiền công chăm bón tôi không tính.

Người đàn ông lắc đầu. Bỗng chị Thanh nghe chồng gào lên:

-Đi chỗ khác mà trả.

Và chị đă không ngăn kịp chồng. Anh Tâm chạy đến chậu cúc dùng hết sức đá mạnh vào chậu hoa. Chiếc chậu vỡ toang,  những nhánh cúc tung tóe khắp mặt đất.

Người đàn ông giật  ḿnh thụt lùi và nói:

-Không bán th́ thôi làm ǵ dữ vậy? Nói xong người đàn ông dắt chiếc SH sang hàng hoa khác.

Anh Tâm h́nh như chưa nguôi cơn bức xúc, anh định đến đá vào mấy chậu cúc khác nhưng chị Thanh đă chaỵ đến kịp chận anh lại và nói như van:

-Thôi  anh ơi. Người ta không mua th́ thôi tức làm chi. Cứ để đó, bán được chừng nào th́ bán.

Anh Tâm vẫn chưa hết tức:

-Chơi hoa vậy th́ đừng chơi. Ai bỏ công sức tiền của ra cho ḿnh chơi. Làm ǵ cũng phải biết xót mồ hôi nước mắt của người khác chứ. Thôi đổ hết ra, chở mấy cái chậu về.  Ai cần th́ cho họ, từ nay có đói tôi cũng không trồng hoa nữa.

Anh bán hoa bên cạnh nói vói sang:

-Anh Tâm ơi, chậu nào xấu th́ bỏ đi, chậu nào tốt th́ mang sang quận Năm bán, c̣n đến bốn tiếng nữa, bán vài chậu gỡ gạc đừng bỏ đi mà phí.

 

Những người bán hoa chung quanh cũng thực hiện sáng kiến của người ấy. Họ đổ bỏ những chậu hoa xấu chỉ giữ lại cái chậu c̣n chậu hoa nào đẹp họ mang sang quận Năm. Quận Năm là quận giàu có người bán hoa hy vọng dân ở đây người ta thích chơi hoa đẹp và cũng không đến nỗi ép giá như vậy.

Nghĩ đến chiếc laptop của con chị Thanh không đành đoạn đổ hết mà về. Chị nói với chồng:

-Đúng đấy anh ạ. Qua bên ấy không chừng lại bán được vài chậu đấy. Chỉ cần bán được bốn năm chậu là đủ rồi.

 Chị Thanh nói đủ rồi là chị đang nghĩ đến chuyện mua chiếc máy tính cho con. Anh Tâm nói:

-Làm cả năm mà bán được bốn năm chậu hoa em bảo thế là đủ rồi. Đủ là đủ làm sao?

-Không đủ th́ ḿnh mượn thêm một ít để mua chiếc máy cho con. C̣n hơn là bỏ hết mà về bây giờ sao?

Người chồng như đang lưỡng lự th́ chợt một bà già bước đền bà lom khom nhặt những cành hoa cúc rơi văi chung quanh chiếc chậu vỡ. Tâm nói:

-Bà thích chậu nào th́ đến bưng một chậu về chơi mấy ngày tết cho vui. Nhặt mấy cành hoa găy đó làm ǵ.

Tâm vừa nói vừa chỉ vào cụm những chậu cúc rực rỡ thuộc nhóm hoa chiến của ḿnh.

Bà già ngỡ người bán hoa nói kháy ḿnh. Bà vội phân trần:

-Không. Tôi chỉ nhặt những nhánh găy thôi. Về nhà cắt đi rồi cắm trên bàn mấy ngày tết cho vui. Mấy nhánh c̣n nguyên kia tôi không lấy đâu. Nếu anh không cho th́ thôi. Bà già nói rồi đứng dậy.

Chị Thanh biết bà già hiểu nhầm nên nói:

-Không phải đâu. Anh ấy cho bà thực đấy. Bà thích chậu nào th́ bưng về chưng tết.

  Nghĩ ra bà già sức đâu mà khiêng chậu hoa về nhà chị Thanh lại nói:

-Thôi để cháu bứng nó ra khỏi chậu, chỉ giữ một ít đất dưới gốc cho rễ bám thôi. Về nhà bà t́m cái chậu khác trồng vào. Nó tươi ít nhất cũng hết mấy ngày tết.

Nói xong Thanh đến chọn một chậu đẹp nhất moi đất trong chậu ra. Bà già bấy giờ mới biết vợ chồng người bán hoa cho ḿnh chậu hoa thực sự. Bà vội chỉ vào mấy chậu hoa xấu hơn và nói:

-Nói vậy th́ cho tôi chậu nầy cũng được. Mấy chậu kia đẹp lắm để cô bán  bán mà kiếm ít tiền. Tôi không dám xin chậu hoa lớn ấy đâu.

Chị Thanh đến chậu hoa bà già chỉ, moi đất nhổ cây ra, rồi chị lấy cái b́ nilon túm dứoi gốc để giữ một ít  đất lại.

Nh́n chậu hoa cúc vàng rực rỡ, hoa nở vun tṛn như một mâm vàng ṛng, ḷng bà rộn lên một niềm vui. Cả đời bà chưa bao giờ bà dám bỏ tiền ra mua một chậu hoa để chơi mấy ngày tết như vậy. Bà già lần trong cái đăy vải ra mấy tờ tiền lẻ. Tiền năm trăm đồng có, tiền một ngàn có.

Thấy vậy chị Thanh nói:

-Đă nói là biếu bà rồi c̣n lấy tiền ra làm ǵ. Bà cất đi mà tiêu tết.

 Bà run run cầm nắm tiền đưa ra trước mặt Tâm và nói:

-Già chỉ c̣n năm ngàn rưởi, số tiền không đáng là bao nhiêu. Nhưng cậu phải cầm lấy cho già nầy yên ḷng. Đây chỉ là sự trân  trọng công sức lao động của vợ chồng cậu mà thôi. Cái mà vợ chồng cậu mang lại niềm vui cho mọi gia đ́nh  trong ngày xuân về không có ǵ quư giá và đáng trân trọng bằng.

Tâm ngạc nhiên về cách ăn nói sắc sảo và đầy t́nh nhân ái của bà già. Anh nói:

-Thôi bà cầm lấy. Chúng cháu không phải chê ít đâu. Có dịp mang đến cho bà niềm vui thế là chúng cháu cũng vui rồi.

Bà già cảm ơn rồi ôm bó hoa ra về.

 B́nh thường th́ Tâm sẽ hỏi thăm gia cảnh của bà lăo. Con cháu bà đâu mà bà ra chợ hoa một ḿnh mà sao lại ra chợ hoa vào tối ba mươi. Tất nhiên qua cách ăn nói Tâm biết bà không phải là loại người đi mua hoa ép giá như những người khác. Nhưng anh không c̣n tâm trí và thời gian. Anh đang vội vàng cùng vợ khiêng những chậu hoa lên xe ba gác. Đạp từ đây qua quận Năm phải mất trên một tiếng. Không khéo sang đó phố xá người ta đóng cửa hết rồi.

                                               *

 

Bà già ôm bó hoa cúc đi bộ ra về. Nhà bà ở đâu không ai biết. C̣n hai tiếng nữa là đến giây phút giao thừa. Không biết bà có về nhà kịp để đón giao thừa của đất trời  không. Nhưng trong ḷng bà, giờ giao thừa đă theo những đóa hoa cúc rực rỡ  đến sớm hơn để kịp mang tặng mùa xuân thứ tám mươi cho đời bà.

                            Mùng 2 tết năm Bính Thân.

 


Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media