http://nguyenbatrinh.com/hinhanh/nguyenbatrinh-baner-tet2014.jpg
Trang chủ Hội Họa Truyện Ngắn
Tác phẩm đă xuất bản
Một ngày cho trăm năm
Video Clips
Khách ghé thăm


 
Tác phẩm mới
 
Tin sách
 
Hai người bạn.
 
Chuyện t́nh ở Câu Giang
 
Mưa mùa đông- truyện ngắn
 
Cùng một chuyến tàu đêm
Cùng một chuyến tàu đêm

-A lô mẹ đấy hả?
-…
-Mẹ chưa đi ngủ sao?
-…
-Dạ bây giờ là tám giờ ba mươi. Tàu mới qua khỏi ga Nha Trang nửa tiếng. Có lẽ bảy giờ sáng tàu mới đến ga Ḥa Hưng mẹ ạ. Nếu mẹ chưa đi ngủ th́ con nói chuyện với mẹ một lát được không mẹ?
-…
-Dạ. Con nói chuyện về anh Hai của con ấy mà.
-…
-Dạ mẹ tức mà nói vậy thôi chứ nếu bỏ anh ấy đi được th́ con cũng bỏ đi, chẳng phải lo lắng làm chi cho mệt. A lô! Mẹ có nghe rơ con nói chuyện không? Nhưng mẹ nghĩ anh ấy cũng đă già tới nơi rồi. Năm mươi mấy tuổi rồi c̣n ǵ. Từ ngày chị Hai mất đi anh ấy mới trở nên bê tha như vậy. Trước đây anh cũng chăm ăn chăm làm chứ có suốt ngày say lướt khướt như vậy đâu. Hết tấp quán quán rượu nầy lại đến quán rượu khác, ai khuyên bảo cũng chẳng nghe. Chỉ có một đứa con gái mà anh ấy cũng bỏ mặc. Mới hết lớp bảy mà con Thoa đă phải chạy chợ kiếm ăn. Mẹ nghĩ không tội sao? Nếu chị Hai c̣n sống th́ con Thoa cũng được học hành như con người ta rồi.
-…
-Dạ con biết mẹ giận mà nói vậy nhưng không lo sao được.
-…
-Dạ con tính thế nầy mẹ nghe có được không. A lô. Mẹ bảo anh Hai về ở chung với mẹ.
-…
-Khoan đă để con nói cho hết ư rồi mẹ coi thế nào. Có mẹ bên cạnh nhắc nhủ thường xuyên may ra anh ấy có tỉnh ra được. Hàng tháng con gởi về chu cấp cho mẹ thêm một ít nữa để phụ với mẹ lo cơm nước cho anh Hai. C̣n con Thoa con định xin cho nó đi học lại. Mẹ thấy thế nào?
-…
-Chuyện học của con Thoa th́ để đó con lo. Con có con bạn làm phó pḥng Giáo dục, để con nhờ nó thu xếp. Có thể xin cho con Thoa học lại lớp bảy một năm nữa. Ít ra nó cũng phải học cho hết cấp hai, rồi muốn thả ra đời buôn bán sao th́ buôn bán. Bây giờ nó c̣n nhỏ quá. Mới có mười lăm tuổi ra ngoài chợ không khéo lại bị người ta dụ dỗ nầy nọ. Người lớn c̣n bị gạt huống hồ là trẻ con. A lô, mẹ có nghe con nói không?
-…
-Dạ. Chuyện học hành tốn kém th́ để con lo. Con có cách lo được con mới nói với mẹ. Chứ nói ra mà không có tiền cho nó học th́ nói làm ǵ.
-…
-Dạ mẹ yên tâm. Con lớn rồi đâu nhỏ dại ǵ nữa mà mẹ căn dặn chuyện ấy. Vậy là mẹ nhất trí cách sắp xếp cho anh Hai như thế là ổn rồi phải không? C̣n chuyện anh Ba…
-…
-Từ từ mẹ nghe con nói đă. Mẹ đă già rồi, không lo toan được ǵ nữa, mẹ cứ để con sắp xếp một lần nầy nữa đi. Mẹ nghĩ cảnh nhà ḿnh có ai như vậy không. Mấy ngày nghỉ Tết về, thấy cảnh nhà ḿnh mà con buồn quá. Kể từ ngày ba con mất đi, trong gia đ́nh mẹ nói không ai nghe cả. Mạnh ai nấy sống, chẳng ai quan tâm đến cái gia đ́nh chung của cha mẹ để lại. Mà gia đ́nh riêng của các anh ấy, các anh cũng lo không xong nói chi đến gia đ́nh chung.
-…
-Mẹ nói sao? Mẹ nói to lên một chút nữa đi, tàu chạy ồn lắm con nghe không rơ. Sao hôm qua anh Ba có đến thăm mẹ?
-…
-Trời đất! Anh Ba thật là hết chỗ nói. Được cái mảnh vườn mấy sào ba để lại mà cứ nḥm ngó hoài. Bán đi th́ mẹ ở đâu?
-…
-Mẹ đừng nghe anh ấy xúi dại. Mẹ nói cho cứng với anh ấy là không bán buôn ǵ cả. Của ba để lại sau nầy mẹ trăm tuổi th́ làm nhà từ đường để nhang khói ông bà cha mẹ. Không ai được đụng đến mảnh vườn nầy. Alô, mẹ nghe con nói đấy chứ.
=…
- Dạ, đúng như vậy, chuyện nầy mẹ phải nói cho cứng mới được. Không th́ mấy anh sẽ phá tan hoang hết mẹ ạ. Con là con gái chẳng để ư ǵ đến tài sản cha mẹ, con chỉ lo cho thân già của mẹ sau nầy thôi. Mà bây giờ mẹ cũng đă già rồi, c̣n sau ǵ nữa. Trong nhà ba mất đi chỉ có anh Hai là ṇng cốt mà xem cũng như không. Anh Hai th́ ai xúi ǵ anh cũng nghe miễn là có tiền đưa cho anh uống rượu là được.
-…
-Dạ con tính chuyện anh Ba như thế nầy. Chị Ba có nghề may vá. Hiện chị đang đi may gia công. Anh Ba th́ sau khi công ty xây dựng của anh phá sản, anh chẳng kiếm ra được đồng nào. Chị Ba được cái là chịu khó. Nhưng tiền lương công nhân của chị Ba làm sao chu cấp đủ cho gia đính bốn miệng ăn. Lại c̣n tiền học hành của hai đứa nhỏ nữa. Học cấp một bây giờ cũng đóng góp đủ thứ tiền, tốn kém không ít đâu. Không khéo chúng lại phải bỏ học như con Thoa nữa đấy. A lô mẹ c̣n thức đấy chứ, con nói chuyện một lát nữa thôi.
-…
-Vậy nên con mới bàn. Con tính thế nầy. Nhà ḿnh mặt tiền hướng ra đường, có thể mở buôn bán lặt vặt cũng được. Hay là mẹ để cho chị Ba mở một tiệm may trước nhà ḿnh đi, được không mẹ. Cái sân nhà ḿnh th́ dư để mở một tiệm may nho nhỏ. Chị ấy vừa mở tiệm may vừa nhận hàng gia công ở nhà máy về may thêm. Kết hợp cả hai cái thu nhập sẽ khá lên.
-…
-Dạ để con nói tiếp. C̣n anh Ba. T́nh h́nh các công ty làm ăn thua lỗ đang dẫy đầy. Không phải chỉ một ḿnh công ty anh Ba đâu. Thành phố con ở đây nạn thất nghiệp đang lan tràn. Có nhiều gia đ́nh cả hai vợ chồng đều thất nghiệp cùng một lúc. Sống dở chết dở, không dễ dàng ǵ đâu. Nói với anh ấy đừng có mặc cảm, cứ nh́n vào thực tế mà t́m một hướng đi cho gia đ́nh. A lô. Con có quen một con bạn ở Gia Lai làm ăn vườn rẫy giàu lắm. Nếu anh Ba bằng ḷng th́ con nói với nó nhượng bớt cho con vài sào. Anh Ba lên đó trồng trọt làm ăn, bỏ cái mộng mở công ty đi. Làm rồi tích lũy dần. Con bạn con hai vợ chồng nó lên đó lúc đầu hai bàn tay trắng. Giờ trong tay nó có cả tiền tỉ đấy mẹ ạ.
-…
-Chuyện nầy con lo được. Chỗ bạn thân thế nào nó cũng nhượng lại cho con được vài sào. Con sẽ đưa trước nó mốt ít, c̣n lại anh Ba cố gắng làm lụng thu hoạch mà trả dần. Tụi nó không cần gấp tiền đâu.
-…
-Chỉ sợ anh Ba mặc cảm mà không chịu làm đấy thôi. Trong thành phố con, chán ǵ giám đốc đi ở nhà thuê, và dùng xe con làm taxi đưa khách kiếm tiền. Anh Ba chẳng qua là một công ty nho nhỏ ở quê, th́ nhằm nḥ ǵ. Hơn nữa ḿnh đi làm ăn xa xứ ai biết. Mai mốt giàu có vẻ vang rồi trở về th́ đă sao!
-…
-Dạ nếu anh Ba chịu đi th́ con sẽ cho anh ấy mượn tiền mua đất, và một ít nữa để chi dụng trong giai đoạn đầu. Nói vậy chứ trồng trọt bỏ vốn lúc đầu cũng không phải ít đâu. Tiền phân bón, tiền máy nước. Cây cà phê th́ cần nước lắm. Nhưng con bảo đảm hai vợ chồng con bạn con nó sẽ hỗ trợ.
-…
-Tiền đâu con có th́ thôi mẹ lo ǵ. Con đă nói với mẹ con lớn rồi nhỏ dại ǵ nữa mà mẹ lo. Nếu lo lần nầy cho mấy anh không được th́ con đi bụi luôn đấy mẹ à.
-…
-Con nói thật đấy. Con bây giờ mấy tuổi rồi mẹ có nhớ không? Con không bao giờ giám nói tuổi thật của ḿnh cho ai biết. Nhất là với đám bạn bè. Đứa nào cũng có chồng có con, ḿnh thấy xấu hổ quá. Nhưng nh́n lại cảnh nhà ḿnh cũng chẳng biết làm sao được. A lô. Mẹ buồn ngủ rồi phải không? Thôi mẹ nghỉ đi. Vào thành phố xong con sẽ gọi lại cho mẹ và có ǵ con sẽ bàn tiếp. À mẹ cho con nói chuyện với con Út một chút.
- ….
-Sao? Nó đi chơi chưa về à.
-…

- Trời đất con nầy hư ghê. Mẹ la nó đi. Kiếm công việc ở cơ quan chưa có th́ t́m việc ǵ đó làm tạm. Đi chơi buông tuồng như thế th́ hư mất. Hay mẹ bảo nó kết hợp với chị Ba làm quán trước mặt nhà ḿnh. Chị Ba may c̣n nó bán hàng tạp hóa lẻ tẻ. Trước mắt là có công việc làm để cầm chân nó cái đă. Để nó theo lũ bạn của nó sẽ hư đấy mẹ à.
-…
-Dạ thôi mẹ nghỉ. Vào Sài G̣n con nghĩ tiếp ra được điều ǵ con sẽ nói với mẹ.

*
-A lô. Thúy đấy hả Thúy, tao Trang đây. Mầy chưa đi ngủ chứ?
-…
-Ừ vợ chồng mầy t́nh quá nhỉ. Thằng Rốp con mầy năm nay hết mẫu giáo rồi phải không?
-…
-Ừ mai ngủ dậy mầy nói với thằng Rốp rằng d́ Trang có gọi điện ra thăm nhé. Nói với nó d́ Trang sẽ có quà Giáng sinh cho nó.
-…
-Hic hic hic, không làm ông già Nô en th́ cũng làm bà già Nô-en thôi. Vậy mà làm ông già Nô-en lại vui hơn là làm bà già Nô-en đấy. Nầy Thúy, tao định nhờ mầy chuyện nầy coi có giúp tao được không?
-…
-Tao có con cháu con anh Hai của tao, nó đang học lớp bảy, v́ hoàn cảnh nên bỏ học nửa chừng. Tao định năm đến xin cho nó học lại lớp bảy được không?
-…
-Cái đó cũng nhờ mầy thôi. Với chức phó pḥng Giáo dục th́ mầy cứ vận dụng kinh nghiệm và sáng tạo của mầy đi chứ. Tao đang ở thành phố th́ làm sao được. Nếu có cần B dẫn đường th́ tao sẽ lo.
-…
-Ô-kê. Vậy th́ tốt. Tao gởi lời chúc sức khỏe anh Tường nhé. Và chúc hai vợ chồng mầy đêm nay thật vui. Vui nhiều hơn mấy đêm khác nhé. Hôn thằng cu Rốp giùm tao. Bye.

*

-A lô. Con Xuyến đó phải không? Giọng sao kè nhè, ngủ sớm vậy hả?
-…
-Ừ mười giờ rồi nhỉ. Ham nói chuyện với mấy người mà quên cả thời gian. Xin lỗi mầy nhé. Nếu buồn ngủ th́ tiếp tục ngủ đi. Để mai nói chuyện cũng được.
-…
-Anh Sang ngủ bên cạnh mầy, nói chuyện sợ anh ấy mất ngủ.
-…
-Hic hic hic vậy th́ nói chuyện thoải mái nhé.
-…
-Cũng chẳng có ǵ. Vẫn là cái chuyện hôm trước tao có nói qua điện thoại với mầy đấy.
-…
-Ừ th́ chuyện tao định nhờ mầy sang cho tao vài sào cà phê cho anh Ba của tao ấy mà.
-…
-V́ tao vừa nói chuyện với anh Ba xong lại bắt máy qua nói với mầy. Không biết bây giờ đă mười giờ. Cũng may không có anh Sang bên cạnh mầy.
-…
-Ừ khoảng ba bốn sào ǵ đó. Mà tùy theo khả năng của mầy thôi. Mầy cũng cho tao biết giá mỗi sào là bao nhiêu để tao tính toán lại.
-…
-Vậy à. Thôi mầy cứ bàn lại với anh Sang thử xem có giúp tao được không nhé. Kết quả thế nào mầy gọi lại cho tao nhé. À mà không th́ mầy nhờ anh Sang hỏi thử trên đó có ai sang nhượng lại vườn rẫy không. Chỉ chừng bốn năm sào thôi. Nếu đang thu hoạch th́ chỉ cần hai sào. Tao cũng không có tiền nhiều. Kết quả thế nào th́ gọi điện cho tao. Nhớ lưu số của tao đi.

*
Tàu đến ga thành phố HCM vừa đúng bảy giờ sáng. Người hành khách nữ ngồi dăy ghế trước tôi đă nói chuyện điện thoại đến quá nửa đêm đang đứng dậy. Người ấy mặc chiếc áo ấm có mũ trùm đầu nên tôi không thấy rơ mặt. Tôi không phải người ṭ ṃ, nhưng câu chuyện của người ấy nói điện thoại làm tôi sửng sốt. Tên những người trong gia đ́nh và gia cảnh của người khách nữ th́ đúng người ấy là Loan rồi. Hoặc không nữa th́ chị hoặc em gái của Loan. Khi hành khách nữ nói chuyện xong tôi định bước lên ghế trước để hỏi nhưng những hành khách xung quanh đều đang ngủ cả, sợ sẽ phiền họ. Hơn nữa nếu đúng là Loan th́ cô ấy đang buồn và tôi nghĩ Loan đang muốn tránh mặt tôi. Thôi cứ để xuống ga. Thấy người khách nữ hai tay xách hai gói ǵ khá nặng tôi vội đứng lên chen lấn lên hàng ghế trước định lấy cớ xách giúp để xem người ấy có đúng là Loan không. Nhưng v́ khách chật tàu nên tôi không thể quyết tâm chen lấn một cách thô bạo được. Và trước mặt tôi hành khách nữ kia đă lách người được và bỏ xa tôi đến mấy cái lưng. Tôi chỉ thấy thấp thoáng mầu chiếc áo ấm trùm đầu.
Khi tôi vừa ra khỏi cưa soát vé th́ người khách nữ cũng vừa ngồi gọn sau lưng anh xe ôm. Cũng chỉ cách tôi chưa đầy mươi mét. Chiếc xe ôm khởi động. Người khách nữ chợt quay lại và tôi kịp nhân ra rồi kêu lên: Loan!
Loan quay qua nh́n tôi rồi úp mặt vào lưng anh xe ôm như có ư lẫn tránh tôi. Chiếc xe thồ lẫn vào giữa những chiếc taxi và mất hút.

*

Ngồi tại nhà trọ, trước giờ đi làm tôi nghĩ đến chuyến về thăm quê vừa rồi. Nghĩ đến lời nói chuyện của Loan bằng điện thoại ở trên tàu và những lời chị tôi kể về Loan cách đây mấy hôm.
Loan quê ở huyện X, c̣n tôi ở huyện Y. Hai huyện giáp ranh nhau nhưng nhà tôi và Loan cách nhau phải trên mươi cây số. Chúng tôi học chung trung học ở trường tỉnh. Giữa chúng tôi có một mối t́nh học tṛ. Một thời thật trong sáng và thơ mộng. Sau đó tôi lên đại học. C̣n Loan th́ thôi học buôn bán ở nhà. Không biết sao càng về sau Loan càng thưa dần thư từ. Cứ năm ba thư của tôi th́ Loan mới trả lời một lá. Một thời gian không lâu th́ Loan cắt đứt liên lạc với tôi. Tôi t́m về quê Loan hỏi thăm th́ mẹ Loan cho biết Loan đă vào thành phố HCM làm ăn. Hỏi thăm địa chỉ th́ mẹ Loan không biết:
-Nó nay đây mai đó thay chỗ ở luôn nên tôi cũng không biết.

Thế rồi sau đó ra trường tôi vào thành phố làm việc. Vẫn không được tin tức ǵ về Loan.

Về thăm quê lần nầy tôi hỏi thăm chị tôi có biết tin tức ǵ về Loan không. Chị tôi cũng biết Loan v́ thời học sinh nhiều lần Loan cùng một số bạn nữ đă đến nhà tôi chơi.
Nghe tôi hỏi, chị tôi cười bỉu môi:
-Nghe ai đó nói cô ấy đang làm gái gọi cao cấp trong thành phố.
Rồi chị tôi hỏi lại:
-Cũng ở thành phố mà cậu không biết sao?
Tôi không tin nên nói với chị:
-Chắc tin ấy không đúng đâu.
Dù không tin nhưng câu nói của chị cũng làm tôi đau nhói. Giống như chính ḿnh đang bị xúc phạm.
Nghỉ phép được ba hôm th́ tôi trở lại thành phố. Và trên chuyến tau đêm tôi đă gặp Loan trong t́nh huống như vậy.

Từ cửa sổ pḥng trọ nh́n ra đường phố, xe cộ như mắc cữi. Tôi tự hỏi: Loan là ai trong số những người đi đường kia?
Tôi tự trách ḿnh trong nỗi ân hận vô cùng. Đúng là tôi vô tâm, chẳng biết ǵ về Loan cả.
Thật là chua xót khi nghĩ rằng ḿnh là người xa lạ trong ḷng cô ấy.
 
Ḍng máu trong người - Truyện ngắn
 
Câu chuyện thời chiến tranh (Truyện ngắn)
 
Viên kẹo hoá thạch ( Truyện ngắn )
 
tranh sơn dầu của NBT: Bán cá
123456789
Sáng tác mới
Bức tranh làng c̣
Người trả nợ kiếp trước
Viên bi khế màu vàng
Hăy tin đi, đó là đứa trẻ!
Ở phía ánh sáng
Giao mùa
Những bông hoa cho ngày Tám tháng Ba
Thầy cô giáo và những người có tuổi vĩnh cửu
Câu cuối cùng của một cuốn nhật kư
Câu chuyện bên bờ My Lăng
Liên kết Website


Copyright © by nguyenbatrinh.com 2014, All rights reserved. - Nguyễn Bá Tŕnh - DĐ 01665094339 - Email: bichlien101046@yahoo.com.vn
Thiết kế và phát triển bởi Huynhduc Media